Cổ nhân duyên - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hôm nay đến lượt ta nghỉ ngơi, ta rót một chén Trúc Diệp Thanh, tựa ở lan can tầng hai nghe tiểu sư phó kể chuyện.

Chuyện hắn kể từ trước tới giờ đều rất mới, khách của Phi Tiên Lâu cũng cổ vũ rất nhiệt tình.

Mỗi lần thu tiền thưởng đều khiến cho cháu gái đàn tì bà của hắn vui cười hớn hở.

“Cổ trùng Miêu Cương có quá nhiều! Chủng loại cũng phức tạp, ngay cả người của Vạn Cương Môn cũng không dám chắc chắn mình có thể nhận ra tất cả các loại cổ trùng…” 

Vừa nói đến Vạn Cương Môn, các khách khứa bàn luận xôn xao hẳn lên.

Xì, có gì ghê gớm đâu, ta chính là người sống sót khi bị thiếu chủ của bọn họ đuổi giết đây này, ta mới ghê gớm.

Thấy mọi người nhiệt tình hớn hở, tiểu sư phó tươi cười hớn hở mà đợi một chút, sau đó kể tiếp: “Chắc là chư vị khách quan cũng biết, người nuôi cổ độc đều nuôi một con cổ bản mệnh, con này có độc tính vô cùng xảo quyệt, khiến cho người ta khó lòng phòng bị.”

“Xà Cổ, Kim Tàm Cổ linh tinh gì đó, mọi người nghe nhiều sẽ thuộc, mà hôm nay ở đây sẽ kể cho mọi người nghe về một loại cổ kỳ lạ.”

“Cổ này tên là Nhân Duyên, lấy máu của ký chủ làm thức ăn, không có độc tính, nhưng công hiệu này thế gian rất ít có.”

Thú vị ghê, không biết Thương Quan có nuôi một con này hay không.

Thằng nhóc này suốt ngày đeo mặt nạ, lạnh như băng, bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, đánh đánh giết giết, nếu con gái nhà ai coi trọng hắn, nhất định là đầu óc bị cửa kẹp.

“Nhân Duyên Cổ nhìn rất giống với sâu trúc, toàn thân trắng như tuyết, hình con thoi, nhưng trên người có chín vòng tròn màu đỏ.

Sâu trúc? Sâu trúc rất ngon!

Sâu trúc chiên thơm giòn ngon miệng, vừa thơm ngon vừa ngọt ngào.

Từ từ!

Ta bị Thương Quan đuổi giết chính là bắt đầu từ một bát sâu trúc chiên, bên trong hình như có một con có chính vòng tròn màu đỏ trên người.

Chẳng lẽ ta đã ăn mất Cổ Nhân Duyên của hắn rồi ư? 

Chúng ta choáng váng.

Tiểu sư phó lại nói: “Cổ Nhân Duyên này, trước khi tìm thấy nhân duyên cho chủ nhân của mình sẽ không chết.”

“Nếu chết rồi…”

Ta cau mày cố sức lắng nghe, nói đi, nói đi, ngươi nói đi cho ta nghe!

“Muốn biết chuyện như thế nào, xin mời nghe lần sau kể chuyện.”

Trong tiếng vỗ tay gào thét ầm ĩ, tiểu sư phó đứng lên, mở tay áo ra, cười tủm tỉm nhận tiền thưởng, sau đó chậm chạp rời đi.

Cháu gái nhỏ ôm tì bà phía sau nhảy nhót đi theo.

Trong lòng ta lại đau một chút, hủy đi mười tòa miếu cũng không hủy một cuộc hôn nhân. Ta thất hồn lạc phách mà trở về phòng, rượu trong tay cũng không thơm nữa.

Chưởng quầy vì sợ ta gây chuyện, nên sắp xếp cho ta ở một gian phòng thượng đẳng, nói chung là cách âm rất tốt.

Nhưng mà người tập võ nhĩ lực siêu tốt, luôn là bị ép phải nghe thấy một vài thứ không nên nghe.

Hôm nay lúc ta nằm xuống, chuẩn bị trong lúc ngủ mơ sám hối đến bình minh thì nghe được ở phòng bên cạnh có tiếng kéo đồ vật nặng.

Lấy kinh nghiệm hành tẩu giang hồ nhiều năm của ta, bọn họ chính là đang kéo một người, lại còn là một nam nhân.

“Hàng lần này không tệ, bọn họ tìm thấy ở đâu?”

“Nhặt được ven đường.”

“?”

“Khả năng lớn là do uống rượu nhiều mà ngất xỉu ven đường. Nhìn có vẻ là một công tử nhà giàu, vật liệu may mặt là loại gấm vóc tốt nhất.”

“Nam phong quán có thể cho chúng ta bao nhiêu tiền?”

“Ít nhất là một ngàn lượng hoàng kim, người này thật sự rất xinh đẹp.”

Ta lặng lẽ nhìn xuyên qua khe cửa thì nhìn thấy một bao tải màu đen, bên trong thò ra một bàn tay tái nhợt, xương khớp rõ ràng, phía trên còn có vệt xanh tím.

Nếu không phải nghe lời nói của bọn hắn, ta đã nghĩ bọn hắn kéo một người chết.

“Đồ vật này là gì, nhìn đáng sợ thật đó!”

Một vật bằng kim loại đặt lên mặt bàn, ta tập trung nhìn vào, là một tấm mặt nạ. Cái này quá quen thuộc, dù sao thì nó cũng là tấm mặt nạ mà Thương Quan mang theo đuổi giết ta cả vạn dặm rồi mà!

3.

Ta có một thanh kiếm, tên là Tửu Quỷ, mà ta là một con quỷ nghèo.

Một ngàn lượng hoàng kim có thể mua được bao nhiêu rượu chứ!

Nếu Thương Quan thật sự bị bán vào nam phong quán, Vạn Cương Môn trở thành trò cười của giang hồ, ta chỉ sợ cha hắn sẽ cưỡi con rết khổng lồ tới kinh thành mà phát điên.

Cha hắn tên là Thương Thiên, nghe tên đã thấy mạnh rồi.

Phải làm sao bây giờ?

Ta nhìn chằm chằm vào tấm mặt nạ kia nhíu mày, ta là người mà Thương Quan nhận định là kẻ thù, mà hình như đúng là ta đã khiến cho hắn bị lỗ nặng.

Có cứu hay không nhỉ?

Nếu hắn lập tức trở mặt, thả sâu ra cắn chết ta thì phải làm sao đây?

Tuy cũng có thể là bởi vì ta cứu hắn khỏi tình cảnh nước sôi lửa bỏng, hắn cảm động đến rơi nước mắt, xóa bỏ toàn bộ chuyện cũ.

Còn Cổ Nhân Duyên…

Thôi, để sau hãy nói.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo