Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đánh giá tình huống xung quanh, không khỏe mà cau mày, trên bàn có nước trà, nhưng ta đoán hắn không dám uống.
“Nam phong quán ở kinh thành.”
Nói xong, ta lắc lắc bầu rượu đang cầm trên tay, ném đến bên người hắn.
Trong ánh mắt tức giận mà cảnh giác của hắn, ta tiếp tục nói: “Nước trà ở đây cũng không sạch sẽ, nếu không chê thì chỗ ta có rượu.”
Chỉ cần ngươi dám uống, nhất định sẽ không chết.
Ta vốn chỉ là muốn trêu hắn thôi, ai mà biết được Thương Quan liếc ta một cái, sau đó thật sự mở nút miệng bình, ngửa đầu, uống một hơi hết cả bình rượu.
Ta đau lòng quá!
Huynh đệ, rượu này đắt lắm đấy!
Giống như mượn rượu tiêu sầu, hắn ném trả bầu rượu, bản thân lại ngã ngồi ở góc nhà, mệt mỏi ngừa đầu, sững sờ.
Ta nhìn hắn thần sắc mê mang, sợ hãi, thậm chí còn có sự tuyệt vọng nữa.
Ta nghĩ ta cũng đâu có làm gì ngươi?
Ta chần chừ mở miệng: “Thương đại thiếu chủ, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, đã hơn một năm rồi, hãy nể tình hôm nay ta tới cứu ngài, xin đừng nghĩ đến chén sâu kia của ngài…”
Được không?
Trò chơi chém ta một đao đâm ngươi một kiếm ta đã chơi chán rồi.
Nghe thế, hắn xoa xoa cổ tay bị ta liều mạng nắm lấy, quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt rất là phức tạp.
Rất lâu sau, Thương Quan lại cười nhạo một tiếng, nói: “Điều này cũng không quan trọng…”
Hả?
Ta đang định nói chuyện, hắn nhẹ nhàng nói: “Thứ lỗi cho ta mắt kém, không nhận ra được chân truyền của Bất Chu Sơn tiên nhân, Thương mỗ thật sự thất kính.”
Ta sợ hãi!
Làm sao hắn có thể biết được?
Thương quan nhìn thoáng qua bội kiếm của ta.
Vội vàng ra cửa, ta còn chưa che hai chữ “Tửu Quỷ” trên vỏ kiếm.
Thương Quan nhấc một chân lên, tầm mắt nhìn lên trên, nhìn chằm chằm vào mắt ta: “Đúng không, Dao Đài cô nương?”
4.
Bất Chu Sơn có hai thanh bảo kiếm truyền lại đời sau, một là Trường Mệnh, hai là Tửu Quỷ.
Sư phụ đã ly thế nhiều năm, bảo kiếm vẫn có hung danh bên ngoài như cũ.
Nhưng mà hung là kiếm, chứ không phải ta và sư huynh
Vì thế…
“Xin lỗi ngươi”
Vẻ mặt của ta rất chính nghĩa, nói lời chuẩn xác.
Trợn mắt nói dối chính là sở trường của ta, “Kiếm này là ta nhặt được ở trên đường.”
Vẻ mặt của Thương Quan lạnh lùng, không nói gì nữa, nhưng ánh mắt lại muốn nói với ta, ngươi lừa quỷ phải không.
Xì, thằng nhóc chết tiệt này thật không dễ lừa.
“Haizz, thật sự đó, ngươi tin ta đi, ta không phải là Dao Đài đâu, ta là Quần Ngọc, Quần Ngọc.”
Hắn hừ một tiếng, vịn cột thong thả đứng dậy, cười lạnh: “Chủ của kiếm Trường Mệnh từ trước đến giờ đều rất cẩn thận, không có giống ngươi, tùy ý làm bậy, to gan lớn mật.”
Chuyện này là sao? Thanh danh Quần Ngọc tham sống sợ chết đã truyền tới tận Nam Cương rồi cơ à?
Haha, khi nào trở về có thể cười nhạo hắn, xem ai mất mặt hơn.
Ta đang định càn quấy nhất định không chịu thừa nhận, đột nhiên nghe được tiếng bước chân từ xa tới gần ở ngoài cửa.
Nhị công tử kia đã trở lại rồi ư?
Cả hai chúng ta đều cả kinh.
Nội lực của Thương Quan đang rối loạn, chỉ cần động khí một chút thôi ta cũng sợ hắn hộc máu mất.
Nếu là muốn chạy, ta chỉ sợ ngay cả mở cửa sổ cũng khó khăn.
Haizz, cứu người phải cứu đến cùng.
Không kịp xóa dấu vết đánh nhau trong phòng, ta vội chạy về phía hắn, hắn lại còn muốn tránh nữa.
Ha, cho dù ngươi có kêu rách cổ họng cũng không có người khác tới cứu ngươi đâu! Trong ánh mắt cảnh giác của hắn, ta giam cầm đôi tay lộn xộn của hắn, vác hắn lên vai.
“Không được lộn xộn! Ngã xuống chết thì đừng có trách ta!”
Đồng thời với tiếng đẩy cửa kẽo kẹt, ta mang theo hắn trốn ra bằng lối cửa sổ.
Đạp gãy một chấn song cửa sổ, dẫm vỡ mấy chục viên ngói trên mái nhà, người hắn mảnh khảnh như vậy, thật ra nặng không chịu nổi.
Ở đây Thương Quan ôm chặt lấy bả vai của ta, cả người bị gò bó muốn chết, cộm làm ta bị đau.
Nội tức của hắn không ổn, thở hổn hển, hơi thở phả vào gáy của ta, có chút cảm giác quyến rũ lạ lùng, tuy rằng khá là xấu hổ.
Khi ta vững vàng tiếp đất, đã cách xa nam phong quán mấy con phố.
Một hẻm nhỏ ngõ nhỏ, xung quanh đều là phòng ốc thấp bé.
Không xong rồi! Quên mất bầu rượu của ta ở bên kia.
Đều tại Thượng Quan! Ta u oán nhìn hắn.
Sau khi Thương Quan rơi xuống đất, hắn mím môi thật chặt, cách xa ta một trượng, ánh mắt nhìn sang phía khác, không thèm nhìn ta.
Cái tay bị ta tóm lấy lại căng lên, không biết gác ở đâu, nhìn kiểu gì cũng thấy không tự nhiên, giống như là ta đã vô lễ với hắn vậy.
Tuy đúng là ta đã từng vô lễ với hắn, nhưng lại không phải là lúc này, có gì mà xấu hổ cơ chứ!
Thấy không có ai đuổi theo, ta tò mò hỏi: “Ai đánh ngươi bị nội thương đến mức này? Nghiêm trọng đến như vậy? Không phải là ta đấy chứ!”
Sắc mặt của Thương Quan lại càng khó nhìn, xoay người đi.
Ta có thể cảm nhận được hắn đang bị áp lực bởi xúc động muốn đấm ta.