Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt của Thương Quan lại càng khó nhìn, xoay người đi.
Ta có thể cảm nhận được hắn đang bị áp lực bởi xúc động muốn đấm ta.
“Này, ngươi đi đâu thế?” Ta trực tiếp chặn ngang kiếm, ngăn trở đường đi của hắn, giống như một tên lưu manh chặn đường.
“Ngươi bị thương như thế này, không đi tìm đại phu hay sao? Trên đường đi nếu lại bị ngất lại không có ta cứu ngươi đâu.”
“Lần sau nếu không phải là nam phong quán, ngươi bị sài lang hổ báo ăn sống thì sao? Ngươi không sợ à?”
…
Không chịu nổi ta lải nhải, Thương Quan không thể nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi.
“Liên quan gì tới ngươi chứ? Không cần phải thương hại ta!”
Ai da, không ngờ ta lại nghe ra giọng nói như đang giận dỗi, sao giống như là đang ấm ức tủi thân.
“Hiều lầm, hiểu lầm thôi!” Ta thành khẩn mà nhìn hắn.
“Thật sự không nghĩ, ta đúng là sai trước, trong lòng ta thật sự áy náy, nói đi, con sâu mà ta ăn của ngươi, có phải gọi là… Cổ Nhân Duyên không?”
Hắn sửng sốt, giống như là không dự đoán được là ta sẽ biết.
“...”
Biểu tình lại càng mất tự nhiên, hơn nữa lỗ tai còn đỏ lên.
Trời ạ, đuổi giết ta lâu như vậy, thiếu chủ Vạn Cương Môn lạnh lùng độc ác vô tình, không ngờ lại đỏ mặt.
Người Miêu Cương tướng mạo xinh đẹp, cho dù là giơ tay nhấc chân cũng có phong tình. Bỏ lại tình cảnh xấu hổ này, coi như cũng là một cảnh đẹp khó có được.
Ta ho lên một tiếng, “Hay là, ta đi tìm một con để đền bù cho ngươi được không?”
Hắn nói: “Với sự vô…”
Còn chưa dứt lời, hắn lại ho khan, máu tươi lại tràn ra từ miệng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Thật là thê thảm.
Ta đến bắt tay hắn, Thương Quan theo bản năng giật tay lại, nhưng cuối cùng vẫn đành phải nhận mệnh, không phản kháng nữa.
Ta cầm cổ tay hắn tra xét, dựa theo kinh mạch hỗn độn tìm kiếm nguyên nhân nội thương.
Hơi thở ôn hòa hữu lực, giống như những dòng nhỏ lan tràn vào thân thể hắn. Hắn lại phát run?
Thương Quan không đứng nổi nữa, dựa về phía ta, ngực dựa lên bả vai ta, tiếng tim đập như đánh trống. Ta ngẩng đầu có thể nhìn thấy vàng tai đỏ bừng của hắn, cái cổ trắng nõn của hắn.
Hừ, lại khiến hắn khó chịu vô cùng.
Chân khí trong cơ thể Thương Quan chạy tán loạn bốn phía, đi ngược chiều giống như đang tẩu hỏa nhập ma, không có chỗ về.
Cứ như thế mãi, lục phủ ngũ tạng sẽ tổn thương nghiêm trọng, không sống được bao lâu nữa.
Nhưng mà…
“Cổ bản mệnh của ngươi đâu rồi?” Ta cau mày, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn.
Ở chỗ trung tâm của đan điền rỗng tuếch, giống như thiếu cái gì đó.
Ta nhớ tới lời tiểu sư phó nói: “Người tu hành cổ độc đều dưỡng một con cổ bản mệnh.” Sống ở đan điền, lấy máu thịt tẩm bổ.
Thương Quan nghe vậy, rũ lông mi, đồng tử đen nhánh trong suốt.
Ta đột nhiên không dám nhìn vào mắt hắn nữa.
Có một ý tưởng không thể tin nổi xuất hiện trong óc ta, mà Thương Quan lại chứng thực đáp án này.
Hắn nói: “Bị ngươi ăn rồi!”
5.
Bị ta ăn rồi.
Cổ Nhân Duyên màu mỡ mượt mà, toàn thân trắng như tuyết, trên người có chính vòng tròn màu đỏ, đã bị ta ăn rồi.
Thơm ngon ngọt giòn.
Kẻ đại gian đại ác lại chính là ta!
Có một thứ gọi là lương tâm, giờ phút này đang nhảy nhót lung tung ở trong ngực, đang dùng lời lẽ chính đáng để lên án hành vi phạm tội.
“Vậy thì… ngươi phải làm sao bây giờ?”
Không còn cổ bản mệnh nữa, đối với người tu hành cổ độc giống như thiếu chân thiếu tay.
Nếu Thương Quan lại thả sâu cắn ta, ta nhất định sẽ không tránh nữa. Cùng lắm thì ta lại viết một phong di thư gửi cho Quần Ngọc, bảo hắn chôn ở nấm mồ của ta mấy vò rượu ngon.
Thương Quan khẽ hừ nhẹ một tiếng, vứt tay ta ra, không trả lời, nhìn không giống như khổ đại cừu thâm, mà giống như đang giận dỗi vậy.
Hắn lập tức đi về phía trước, ta đoán hắn cũng không biết chính mình muốn đi đâu.
Có thể làm gì bây giờ, chỉ có thể đi theo thôi.
Ta nơm nớp lo sợ.
Ai mà nghĩ được là ăn một con sâu chiên mà thiếu chút nữa đã giết một mạng người rồi.
Nhưng mà, hắn đã đuổi giết ta hơn một năm rồi, không giống như là đang nội thương.
Nội lực trầm ổn đầy đủ, một tay cổ độc xuất thần nhập hóa, đuổi ta đến nỗi tè cả ra quần.
Vì sao đã một năm rồi, đến giờ mới… bất ngờ phát bệnh hiểm nghèo?
“Không có cổ bản mệnh, ngươi có phải sẽ chết hay không?...”
Giờ phút này, ta căn bản không nghĩ được vì sao thiếu chủ Vạn Cương Môn đỉnh đỉnh đại danh lại có cổ bản mệnh là Cổ Nhân Duyên phúc hậu vô hại như vậy.
Chẳng lẽ hắn còn muốn làm Nguyệt Lão dắt tơ hồng cho người ta hay sao?
Đáng tiếc chưa kịp xuất sư, nhân duyên của bản thân hình như đã bị ta chặt đứt mất rồi.
“Cũng không hẳn…”
Hắn không quay lại, âm trầm nói: “Nếu ta chết, ngươi đừng hòng sống.”