Công Chúa Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Không lệch một ly, ta bắt gặp một đôi mắt chứa đầy oán hận và tính toán, hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi.

Quả nhiên là Triệu Gia Ninh.

Tỷ ấy nói lúc chết muốn nghịch thiên cải mệnh, cho nên...

Tỷ ấy mỉm cười với ta, sau đó giả vờ dùng giọng điệu ngây ngô nhưng cung kính, lặp lại một lần nữa:

"Mẫu hậu, Tiểu Ngũ có rất nhiều cách để khiến người vui lòng, người hằng ngày nhìn thấy muội ấy, tâm trạng chắc chắn sẽ vui vẻ hơn nhiều."

Hoàng hậu dường như bị lời nói đó làm lay động, bà rủ mắt nhìn ta.

"Triệu Quân, con có nguyện ý theo bản cung về Khôn Ninh Cung không?"

Ánh mắt ta trầm xuống, âm thầm dùng lực bấm vào lòng bàn tay, mượn cơn đau để ép bản thân đè nén nỗi phẫn nộ và hoảng loạn đối với Triệu Gia Ninh, ta trầm giọng đáp: "Đa tạ mẫu hậu thương xót, nhi thần nguyện ý."

Làm Đích công chúa là mệnh tốt như vậy, tại sao ta lại không nguyện ý cơ chứ?

Ta nhìn sâu vào Triệu Gia Ninh một cái, trong lòng thầm nhủ với tỷ ấy:

Triệu Gia Ninh, nếu tỷ đã muốn "nghịch thiên cải mệnh" đến thế, ta thành toàn cho tỷ! Chỉ là, tỷ nhất định đừng có hối hận đấy!

2

Khi ta theo Hoàng hậu rời đi, trên mặt Thục phi đầy vẻ không nỡ.

Bà lưu luyến kéo tay ta, lén lút dặn dò sau lưng Hoàng hậu và những người khác:

"Tiểu Ngũ, sau này ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương phải ngoan ngoãn nghe lời, nơi này cũng mãi mãi là nhà của con."

Triệu Gia Ninh cũng giả vờ giả vịt nhìn ta, rõ ràng đầy ác ý nhưng lại vờ như quan tâm: "Hoàng hậu nương nương không nhân từ như mẫu phi đâu, ở bên cạnh bà ta, sơ sảy một chút là mất mạng như chơi đấy."

Thục phi bị câu nói đó làm cho tái mặt, lực nắm tay ta càng chặt hơn.

Đôi mắt long lanh như sóng nước ấy tràn đầy sự lo lắng.

Nhìn dáng vẻ của bà, ta lại nhớ đến kiếp trước, khi bà hết lần này đến lần khác ép ta dùng thi từ ca múa để hiến mị, để lôi kéo con em các thế gia quyền quý trong kinh thành, nhằm dọn đường cho đệ đệ lên ngôi trữ quân sau này – lúc đó bà mới thật sự điên cuồng và đáng sợ.

Thục phi và Triệu Gia Ninh của kiếp trước đã dạy cho ta một đạo lý: Dù là tôn quý như công chúa hay hèn mọn như bình dân, trước cái chết, mạng sống đều rẻ rúng như nhau.

Triệu Gia Ninh muốn nghịch thiên cải mệnh, ta cũng muốn!

Lần này, để xem ai mới là người cao tay hơn!

Nghĩ đến đây, tâm trạng u ám bấy lâu của ta bỗng chốc thông suốt.

Ta nở nụ cười tươi tắn với Triệu Gia Ninh: "Tứ tỷ yên tâm, muội nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của tỷ, sống thật tốt."

"Ngươi..."

Sắc mặt Triệu Gia Ninh biến đổi.

Tỷ ấy đột ngột kéo mạnh ta lại, hạ thấp giọng chất vấn một cách nham hiểm: "Ngươi cũng trọng sinh rồi, đúng không?"

Ta chớp chớp mắt, giả vờ vô tội hỏi ngược lại: "Tứ tỷ đang nói gì vậy? Muội vẫn luôn là muội mà."

Triệu Gia Ninh nhìn chằm chằm ta vài giây, rồi đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Triệu Quân, ta đã xem nhẹ ngươi rồi."

Ta không cho là đúng, nhếch môi cười, thoát khỏi sự kìm kẹp của tỷ ấy, bước chân nhẹ nhàng đi đến trước mặt Hoàng hậu.

Ta nắm lấy bàn tay đưa ra của nữ quan, không chút luyến tiếc bước ra khỏi Di Lan Cung, cam tâm tình nguyện dấn thân vào con đường mới đầy rẫy ẩn số và chông gai này.

3

Vì tấm gương của Triệu Gia Ninh ở kiếp trước, ta cứ ngỡ cuộc sống ở Khôn Ninh Cung sẽ là dầu sôi lửa bỏng.

Nhưng thực tế lại tốt đến mức khiến ta kinh ngạc.

Hoàng hậu sắp xếp các cô cô lớn tuổi đến dạy ta lễ nghi quy củ.

Không chỉ vậy, bà còn mời một nữ tiên sinh có uy tín lớn từ ngoài cung vào để dạy cho ta.

Nhờ lợi thế từ kiếp trước, ta giả vờ như mình đã biết chữ từ sớm.

Tiên sinh dù sao cũng là người ngoài cung, không nhận thấy điều gì bất thường nên chính thức dạy ta đọc sách.

Khi nhìn thấy bộ Luận Ngữ và Kinh Thi đặt trên bàn học, trong lòng ta dậy sóng mãnh liệt.

"Tiên sinh, con là nữ tử, cũng có thể đọc những thứ này sao?"

Đây chẳng phải là những cuốn sách mà chỉ có các hoàng tử mới được đọc sao?

Kiếp trước, ở bên cạnh Thục phi, ta chỉ được đọc những cuốn như Nữ Giới, Nữ Tắc dùng để giáo huấn nữ nhân.

Tiên sinh dường như nhận ra sự nghi hoặc của ta, xoa đầu ta hiền từ nói: "Sách không phân tốt xấu, tự nhiên cũng không phân nam nữ. Đây đều là ý của Hoàng hậu nương nương, Ngũ công chúa cứ làm theo là được."

Nghe là ý của Hoàng hậu, ta không còn thắc mắc nữa.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã hơn một tháng.

Ta đã dần quen với cuộc sống ở Khôn Ninh Cung.

Mỗi ngày theo tiên sinh đọc sách ba canh giờ, không những không thấy tẻ nhạt mà trái lại càng thêm hứng thú.

Trước kia, ta chỉ liều mạng muốn thoát khỏi sự khống chế của mẫu phi, tưởng rằng thành thân rời khỏi hoàng cung là có được tự do.

Nhưng sau khi học đạo lý với tiên sinh, nhìn tấm gương của người, ta mới muộn màng nhận ra rằng: Muốn nắm giữ vận mệnh của chính mình, không nhất thiết phải dựa vào đàn ông.

Dùng việc tìm được một lang quân tốt làm ván bài đặt cược, thực chất chỉ là chuyển sợi xích trói buộc từ người này sang người khác mà thôi.

Nay ta đọc sách của các hoàng huynh, học những đạo lý lớn lao của nam nhi, vậy ta có thể giống như họ không...

Xuân đi thu đến, ta đã đọc xong Luận Ngữ, bắt đầu theo tiên sinh học Trung Dung, học Mạnh Tử.

Hoàng hậu nương nương vốn luôn lạnh nhạt với ta, nay ánh mắt nhìn ta cuối cùng cũng có thêm vài phần ấm áp.

Một ngày nọ, bà đột nhiên bước vào Thanh Lâm Các nơi ta đọc sách.

Nhìn bài tập viết chữ đại tự ta đang mô phỏng đặt trên bàn, bà đứng lặng người hồi lâu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo