Công Chúa Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta đứng bên cạnh bà, quan sát sắc mặt rồi rụt rè hỏi: "Mẫu hậu, chữ của nhi thần có chỗ nào không tốt ạ?"

"Rất tốt."

Hoàng hậu bừng tỉnh, đặt tờ giấy tuyên xuống, nói một câu đầy ẩn ý: "Chữ của con, có vài phần phong cốt của Thẩm lão thái phó thời trẻ rồi."

Nghe vậy, tim ta thắt lại.

Thẩm lão thái phó mà bà nhắc tới chính là ông nội ruột của bà, cũng là vị thái ngoại tổ phụ trên danh nghĩa của ta hiện giờ.

Lão nhân gia đã trải qua ba triều đại, đức cao trọng vọng, học trò khắp thiên hạ.

Lời khen này của Hoàng hậu khiến trong lòng ta nảy sinh một tia bất an mơ hồ.

Ta định dò hỏi thêm, nhưng bà đã đặt giấy xuống và đứng dậy.

Lúc rời đi, bà vỗ nhẹ vào vai ta: "Con hãy chăm chỉ học hành, đừng phụ sự kỳ vọng của ta."

Ta ngẩn ngơ đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng bà rời đi, trong lòng dâng lên một nỗi thắc mắc.

Hoàng hậu nương nương rõ ràng là đang khích lệ ta cầu tiến học hành, nhưng tại sao ta lại đọc thấy vẻ bi thương trong mắt bà?

Năm thứ hai ta ở Khôn Ninh Cung, Di Lan Cung truyền đến tin hỷ.

Thục phi thuận lợi hạ sinh một hoàng tử.

Phụ hoàng mừng rỡ, ban thưởng chảy như nước vào Di Lan Cung.

Kẻ dưới trong hậu cung là những kẻ giỏi xu nịnh nhất.

Chưa đầy nửa tháng, bổng lộc ăn mặc của Khôn Ninh Cung đã bị cắt giảm hết lần này đến lần khác.

Triệu Gia Ninh nhận được ban thưởng của phụ hoàng, đắc ý vênh váo đến Khôn Ninh Cung khoe khoang.

Thấy ta vẫn mặc bộ đồ cũ từ năm ngoái, thần sắc tỷ ấy càng thêm đắc ý.

"Nhìn bộ y phục mới làm từ lụa Giao Nhân của ta này. Hóa ra đây là cảm giác khi được làm công chúa do sủng phi nuôi dưỡng. Tiểu Ngũ, những ngày bị mụ già chết tiệt kia ép đọc sách chắc không dễ chịu gì đâu nhỉ."

"Tử phi ngư, yên tri ngư chi lạc." (Ngươi không phải cá, sao biết cá có vui hay không).

Triệu Gia Ninh cười lạnh một tiếng, khinh miệt nói: "Không được phụ hoàng yêu thích, đọc nhiều sách thì có ích gì?"

Ta nhếch môi, không thèm tranh luận với tỷ ấy.

Đây là suy nghĩ thực sự trong lòng Triệu Gia Ninh, ta có nói ngàn lời vạn chữ thì tỷ ấy cũng chỉ thấy ta đạo đức giả mà thôi.

Sự phú quý trước mắt chỉ là mây khói che mắt người.

Đợi đến mai này, khi hoàng đệ dần trưởng thành, Thục phi cũng bắt đầu có dã tâm với vị trí kia, liệu tỷ ấy còn có thể vui vẻ như thế này được không?

Nghĩ đến kiếp trước, ta lỡ chân bị trẹo, hai mắt cá chân sưng vù như chân heo nhưng vẫn bị ép lên đài hiến vũ đầy đau đớn và nhục nhã, ta bỗng nhiên có chút mong đợi rồi.

4

Việc Triệu Gia Ninh đến Khôn Ninh Cung gây hấn tự nhiên không giấu nổi tai mắt của Hoàng hậu.

Nhưng bà cũng không hề đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Điều này chẳng khác gì so với ấn tượng của ta. Thái độ lạnh lùng đến mức không màng thế sự này của bà chỉ khiến ta thêm tỉnh táo sau lần vô tình để lộ lòng trắc ẩn trước đó.

Không có trợ lực thì đã sao, xuất thân là Đích công chúa đã đủ để ta làm những việc mình muốn rồi.

Trong lòng đã có mục tiêu kiên định, ta càng thêm dốc sức đọc sách.

Vào ngày sinh nhật mười tuổi của ta, phụ hoàng hạ một đạo thánh chỉ, ban cho ta phong hiệu "Lâm An".

Từ một Ngũ công chúa không ai chú ý trong hậu cung, ta đã trở thành Lâm An công chúa.

Hoàng hậu thay ta lĩnh chỉ tạ ơn. Bà đặt thánh chỉ vào tay ta, trầm giọng nói: "Tiểu Ngũ, kể từ hôm nay, con chính là Lâm An công chúa."

Ta nâng thánh chỉ, đối mặt với tình cảnh chưa từng xảy ra ở kiếp trước, trong lòng có chút ngỡ ngàng và bất an.

"Mẫu hậu, chuyện này là thế nào ạ?"

Hoàng hậu khẽ vuốt tóc ta, giọng nói dịu dàng mà bình thản: "Nữ nhi của bản cung tự nhiên phải có được những gì tốt nhất. Hai năm qua, ta vẫn luôn dõi theo con, con đã không phụ sự kỳ vọng của ta."

Trong giọng nói của bà thấp thoáng tiếng nghẹn ngào khiến ta kinh hãi.

Suốt hai năm qua, ta và Hoàng hậu duy trì tình mẫu tử hời hợt nhất trên bề mặt. Nhưng khi trưởng thành hơn, ta theo tiên sinh học Quân tử lục nghệ, học cưỡi ngựa bắn cung, những gì ta học không khác gì các hoàng huynh ở Sùng Văn Quán.

Ta không ngốc, tự nhiên có thể nhận ra những manh mối ẩn sau đó. Chỉ là, ta có chút kinh hãi.

Vị Hoàng hậu nhìn có vẻ không màng thế sự này, từ bao giờ đã nảy sinh ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy? Kiếp trước, đối với Triệu Gia Ninh, liệu bà có từng kỳ vọng như thế này không? Sau đó, tại sao lại...

Trong lúc ta đang suy nghĩ mông lung, Hoàng hậu đã dắt ta vào nội điện.

"Lâm An, người người trong hậu cung đều biết bản cung cổ hủ cô độc, không thích tranh đấu, nên không được bệ hạ sủng ái. Vậy con có biết năm xưa tại sao bản cung lại tiến cung không?"

Nghe vậy, ta định thần lại, thầm phân tích xem trong lời bà có ẩn ý gì không.

Thẩm thị vốn hưng thịnh từ tiền triều, kéo dài đến nay đã mấy trăm năm, danh tiếng thanh lưu thiên hạ đều biết. Nữ nhi Thẩm gia vào cung làm hậu, chẳng qua là để cân bằng quyền lực giữa triều đình và các thế gia. Chỉ là, ta mơ hồ có cảm giác, điều Hoàng hậu muốn nói với ta không chỉ dừng lại ở đó.

Vì vậy sau một lát do dự, ta vẫn khẽ lắc đầu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo