Công Chúa Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cửa phòng bao đột ngột bị ai đó đá văng từ bên ngoài. Tiếng động lớn làm cắt ngang lời nói của Tạ Nghiên. Triệu Gia Ninh dẫn đầu một đám cung nhân, hùng hổ xông vào. Nhìn thấy cảnh ta và Tạ Nghiên đang trò chuyện thân mật, tỷ ấy tức đến đỏ cả mắt, chẳng màng đến việc đang ở trước mặt mọi người, lớn tiếng chỉ trích ta bằng giọng điệu sắc lẹm:

“Đồ tiện tỳ, giữa ban ngày ban mặt mà ngươi dám quyến rũ phu quân tương lai của ta!”

Tỷ ấy vừa dứt lời, Tạ Nghiên đã nhíu mày vạch trần: “Gia Ninh công chúa, Tạ mỗ và người dường như không có quan hệ gì, hai chữ phu quân này tốt nhất đừng nhắc đến, tránh làm tổn hại thanh danh.”

Nghe vậy, mặt Triệu Gia Ninh trắng bệch. Nhưng tỷ ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giả vờ thẹn thùng nói: “Tạ lang, ta là thật lòng yêu chàng, sao có thể trách chàng làm tổn hại thanh danh của ta chứ? Chàng yên tâm, nhanh thôi phụ hoàng sẽ ban hôn cho chúng ta, chàng... sớm muộn gì cũng là phu quân của ta!”

Lông mày Tạ Nghiên càng nhíu chặt hơn: “Công chúa, có lẽ người hiểu lầm rồi, Tạ mỗ đã có người trong mộng.”

Sắc mặt Triệu Gia Ninh thay đổi đột ngột, vứt bỏ vẻ dịu dàng lúc trước, gần như điên cuồng nói: “Không thể nào! Hôn ước của chúng ta là duyên trời định!”

“Tạ mỗ đã nói rất rõ ràng với người từ lâu rồi, đời này ta chỉ có một người vợ duy nhất, người đó tuyệt đối không phải là điện hạ, vì vậy xin đừng quấy rầy ta nữa.”

Triệu Gia Ninh như không nghe lọt tai, đôi mắt đỏ hoe giả vờ đáng thương hỏi: “Tạ lang, có phải chàng đang trách ta không?”

Tạ Nghiên: “...”

Bên cạnh, ta – kẻ nãy giờ bị coi như không khí – đang vô cùng đắc ý chống cằm, thong dong xem kịch hay. Nhìn họ mỗi người nói một nẻo, tranh chấp nửa ngày vẫn là một mớ hỗn độn, ta chỉ thấy nực cười vô cùng. Đột nhiên, Triệu Gia Ninh chú ý đến ta. Nhìn thấy nụ cười trên mặt ta, sắc mặt tỷ ấy đen kịt lại. Tỷ ấy bước vài bước đến trước mặt ta, muốn như trước kia túm lấy cổ áo ta mà chất vấn: “Người Tạ lang thầm yêu có phải là ngươi không? Ngươi rốt cuộc đã cho chàng uống bùa mê thuốc lú gì? Tại sao lần này chàng vẫn không thích ta...”

Có lẽ vì vẻ điên cuồng của tỷ ấy lúc này quá giống với khoảnh khắc tỷ ấy cầm dao đâm xuyên tim ta ở kiếp trước. Vì thế, khi tỷ ấy đưa tay ra nắm lấy ta, ta theo bản năng giơ tay đánh trả.

Chát!

Một cái tát giòn giã giáng thẳng xuống mặt Triệu Gia Ninh. Tỷ ấy dường như không thể tin được, trợn tròn mắt.

“Ngươi dám đánh ta?”

Nhìn nửa bên mặt đang sưng đỏ của tỷ ấy, ta nheo mắt, nhanh như chớp bồi thêm một cái tát nữa vào bên mặt còn lại.

“Triệu Quân, ngươi điên rồi!”

10

Triệu Gia Ninh cuối cùng cũng phản ứng lại. Tỷ ấy thét lên một tiếng, lao bổ về phía ta định đánh trả. Tuy nhiên, tỷ ấy chưa kịp bước tới một bước nào đã bị thủ hạ của ta giữ chặt. Sau một hồi vùng vẫy vô vọng, tỷ ấy chỉ còn cách thóa mạ và đe dọa ta một cách điên cuồng.

"Tiện nhân, ngươi điên rồi! Ta sẽ báo với phụ hoàng, lần này ta sẽ khiến ngươi và mụ già chết tiệt kia cùng bị tống vào lãnh cung..."

Ta bình thản nhìn tỷ ấy phát điên, chậm rãi lên tiếng:

"Ta đã muốn đánh tỷ từ lâu rồi, Tứ tỷ có biết tại sao ta nhẫn nhịn đến tận ngày hôm nay không? Trong lòng tỷ có phải vẫn đang mơ giấc mộng đẹp rằng Thất hoàng đệ sẽ đăng cơ, tỷ sẽ trở thành Trưởng công chúa, dưới một người trên vạn người? Kể từ hôm nay, giấc mộng của tỷ nên tỉnh lại là vừa."

Triệu Gia Ninh vốn đang mắng chửi bỗng im bặt. Tỷ ấy trợn tròn mắt, hoảng loạn và bất an phủ nhận: "Ngươi... ngươi đang nói cái gì? Ta nghe không hiểu!"

"Vậy thì ta nói thẳng ra nhé." Ta vô cùng kiên nhẫn đáp: "Chưa đầy một tháng nữa, Thục phi và Thất hoàng tử sẽ bị xử lý vì tội mưu nghịch. Chiếc ngai vàng đó, các người vĩnh viễn không cần phải mơ tưởng nữa."

Triệu Gia Ninh không ngu, tự nhiên hiểu được ý ta. Sắc mặt tỷ ấy u ám, giận dữ quát tháo: "Ngươi muốn làm gì? Ngươi điên rồi sao? Đó là mẫu phi của chúng ta, là đệ đệ ruột của ngươi, ngươi không hề nể tình một chút nào sao?"

Ta cười khẩy, túm lấy tay tỷ ấy ấn lên ngực trái mình, lạnh lùng nhắc nhở: "Tình thủ túc là cái gì? Thứ mà Tứ tỷ đã vứt bỏ từ mười năm trước, nay lại dám đòi ta phải quan tâm?"

Sau khi hiểu ra ta định làm gì, Triệu Gia Ninh rốt cuộc cũng biết sợ. Tỷ ấy nuốt nước bọt, không giấu nổi vẻ kinh hoàng mà bắt đầu cầu xin: "Tiểu Ngũ, ta sai rồi, ta..."

"Quá muộn rồi. Nghe nói có người tiên tri tỷ là người có thiên mệnh, tỷ tin tưởng không chút nghi ngờ, nhưng tỷ hình như đã quên chúng ta là chị em song sinh cùng một bọc. Tỷ chỉ muốn làm người dưới một người, còn ta lại muốn làm người trên vạn người, kẻ nhìn xuống chúng sinh. Tứ tỷ yên tâm, ta sẽ không để tỷ chết đâu. Một đao đâm vào tim thì kết thúc quá nhẹ nhàng, không giải được hận thù trong lòng ta. Ta muốn quãng đời còn lại của tỷ sống không bằng chết, ngày ngày sám hối vì ý nghĩ sai lầm trong đêm tân hôn năm ấy."

Nói xong, ta mất hứng phẩy tay. Thủ hạ lập tức áp giải tỷ ấy rời khỏi phòng bao, không cho tỷ ấy lấy một cơ hội vùng vẫy.

Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh. Ta liếc nhìn đống đổ nát dưới chân, rồi chuyển ánh mắt sang Tạ Nghiên. Tạ Nghiên dường như dự đoán được điều gì đó, theo bản năng lùi lại một bước.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo