Công Chúa Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Triệu Quân, ta là mệnh quan triều đình, ngươi không được ra tay với ta."

Ta nhếch môi nhắc nhở: "Đến hoàng tử ta còn dám giết, huống chi là một Trạng nguyên nền tảng chưa vững như ngươi."

Sắc mặt Tạ Nghiên biến đổi: "Điện hạ, ta đối với người si tâm một mảnh, người không thể..."

Ta chỉ cảm thấy buồn nôn: "Sự si tâm của Tạ lang là ám chỉ việc cố tình tiếp cận Triệu Gia Ninh, lừa tỷ ấy về chuyện thiên mệnh, xúi giục tỷ ấy tranh đấu với ta, mượn đó để gây loạn hoàng thất Cảnh triều ta sao?"

Trong mắt Tạ Nghiên xẹt qua một tia hoảng loạn: "Ngươi nói nhảm gì đó?"

Ta mỉm cười nhìn chàng ta: "Có cần ta bày ra bằng chứng Tạ đại nhân là gián điệp của địch quốc không?"

Tạ Nghiên hoàn toàn biến sắc: "Ngươi... ngươi biết từ bao giờ?"

"Cách đây không lâu. Chỉ trách đại nhân quá phong lưu đa tình, tạo cơ hội cho mật thám của ta ra tay thôi."

Đến lúc này, Tạ Nghiên mới thực sự chấp nhận số phận. Chàng ta nhắm chặt mắt, khi mở ra lần nữa đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Chàng ta như biến thành một người khác, trầm giọng nói: "Thả ta ra, ta có thể giúp ngươi đạt được tất cả những gì ngươi muốn."

Ta nhếch môi: "Tạ Nghiên, ngươi cũng trọng sinh mà, nên ngươi phải biết rằng, ngươi cũng nợ ta một mạng."

Sắc mặt Tạ Nghiên đen kịt lại. Chàng ta hít một hơi thật sâu, định dùng lợi ích để dụ dỗ: "Triệu Quân, lúc đó ta là bất đắc dĩ, mục tiêu cũng không phải là ngươi. Hơn nữa trọng sinh ngươi cũng được lợi đấy thôi, chẳng phải ngươi muốn ngồi lên vị trí đó sao? Có ta giúp sức, ngươi sẽ..."

"Đủ rồi." Ta cắt ngang lời chàng ta, ánh mắt nhìn chàng như nhìn một cái xác chết. "Thứ Triệu Quân ta muốn, ta sẽ tự tay giành lấy. Dù có thực sự thất bại, ta cũng chấp nhận lẽ thành vương bại khấu. Dù thế nào đi nữa, ta cũng không bao giờ chọn đi chung đường với một tên tế tác địch quốc."

Nói xong, ta đứng dậy rời khỏi phòng. Ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng gió xé không trung. Ta chưa kịp phản ứng, thị vệ bên cạnh đã rút đao quay người đánh trả. Tạ Nghiên là một văn nhân, chỉ qua hai chiêu đã không địch lại và bị bắt sống.

Chàng ta bị đao kề cổ, bò phục dưới chân ta, nôn ra hai ngụm máu, trân trối nhìn ta: "Thành vương bại khấu... hay lắm. Triệu Quân, ta quả thực đã luôn coi thường ngươi."

"Cho nên lần này ngươi chết trong tay ta, không oan."

Dứt lời, ta rút trường đao từ thắt lưng thị vệ, không chút do dự đâm thẳng vào tim chàng ta.

11

Tạ Nghiên nhanh chóng trút hơi thở cuối cùng. Ta lạnh lùng nhìn thi thể của chàng ta, dặn dò thủ hạ: "Sai người cải trang thành hắn, tiếp tục theo dõi động tĩnh của kẻ đứng sau."

Xử lý xong Tạ Nghiên, ta đẩy nhanh kế hoạch ban đầu. Hai ngày sau, việc Thục phi cố tình dùng vật trấn yểm để hãm hại Tam hoàng tử bị phơi bày. Hậu cung can chính, anh em tương tàn, cả hai điều này đều chạm vào vảy ngược của đế vương. Tại buổi đại triều hôm đó, hàng loạt tấu chương nghiêm trọng khiến phụ hoàng tức đến mức khí huyết nghịch lưu, ngất lịm ngay trước mặt bá quan.

Suốt ba tháng sau đó, ông nằm hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh. Mẫu hậu vì lo lắng thánh thể nên ngày đêm chăm sóc không rời, ngay cả từng bát thuốc phụ hoàng uống cũng không để người khác nhúng tay vào. Nhân lúc phụ hoàng bệnh nặng, tiền triều và hậu cung còn đang quan sát tình hình, ta đã nhanh chóng nắm gọn quyền lực trong tay.

Trước khi lâm bệnh, phụ hoàng vẫn chưa xử lý vụ Thục phi hãm hại hoàng tử. Sau khi quét sạch thế lực của phe cánh Thục phi, ta dứt khoát xử lý một thể. Kế hoạch của ta ngay từ đầu đã không định lấy mạng họ, nên cuối cùng chỉ giáng họ xuống làm thứ dân, đày đi canh giữ hoàng lăng suốt phần đời còn lại.

Thủ đoạn không nể tình máu mủ này của ta khiến tiền triều hậu cung ai nấy đều tự nguy. Hoàng hậu lo lắng nhắc nhở ta: "Con làm quyết liệt như vậy, vạn nhất phụ hoàng con bình phục, con tính sao? Ông ấy chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho con..."

"Mẫu hậu yên tâm, phụ hoàng sẽ không khỏe lại được đâu."

Hoàng hậu biến sắc: "Ý con là sao?"

Ta nắm chặt tay bà, trầm giọng nói từng chữ: "Mẫu hậu chỉ cần biết rằng, món nợ của Tĩnh An công chúa đã có thể đòi lại, tộc Thẩm thị cũng sẽ không bị thanh trừng, thế là đủ rồi."

Ngày mẹ con Thục phi bị đưa đi hoàng lăng, ta đích thân đến tiễn.

"Tàn hại máu mủ ruột rà, Triệu Quân, ngươi và phụ hoàng của ngươi quả nhiên cùng một giuộc, tâm địa lạnh lẽo vô tình!"

Nghe vậy, ta nhếch môi, gọi bà một tiếng "mẫu phi": "Mẫu phi, thành vương bại khấu, không cần nói nhiều. Quãng đời còn lại bà và Thất đệ hãy sống như những người bình thường ở hoàng lăng đi."

"Triệu Quân, ngươi to gan lớn mật, thủ đoạn tàn nhẫn, nghịch lại lễ pháp, ngươi sẽ chết không tử tế..." Thục phi không cam lòng nhìn ta chằm chằm, dùng những lời độc địa nhất để nguyền rủa.

Nhìn sự oán hận không thèm che giấu trong mắt bà, trong đầu ta lại thoáng qua hình ảnh năm đó khi ta chuyển tới Khôn Ninh Cung, bà đã nhìn ta bằng ánh mắt đầy lưu luyến. Nói ra cũng thật nực cười, năm xưa đối mặt với sự dặn dò và không nỡ của bà, ta chỉ nghĩ đến sự lợi dụng bất chấp thủ đoạn ở kiếp trước. Nay điều đầu tiên nhớ lại, lại là cuộc chia ly năm đó.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo