Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đại thịnh vương triều có cung quy, cho dù cao sang đắt rẻ sang hèn, ai sinh con thì người ấy nuôi.

Mẹ ta chỉ là một tài nhân, người có địa vị thấp nhất trong cung. 

Kể từ khi ta sinh ra đã ở cùng với bà tại Thừa Trạch Điện, nơi không có ai thèm hỏi thăm đến.

Khi ta tám tuổi, Thái y đã chẩn ra bà có bệnh nặng, không sống được bao lâu nữa.

Ngày hôm đó, bà đã nhảy vào hồ Thái Dịch, cứu Tam Hoàng tử bị ngã xuống nước.

Nàng cứu mạng của Tam hoàng tử, nhưng bản thân lại chết đuối trong hồ Thái Dịch. 

Trong cung lời đồn nổi lên bốn phía, mọi người ai cũng nói: “Tam Hoàng tử dẫm lên đầu của Thôi tài nhân, khiến nàng bị chìm xuống nước, nhờ thế mới có thể bò được lên bờ.”

Bọn họ châm ngòi thổi gió, trong lòng ta biết rõ mẹ là cố ý làm thế.

Nàng dùng tính mạng của nàng, để đổi lại sau khi nàng chết, ta có thể được mẹ đẻ của Tam Hoàng tử là Tề Quý Phi thu lưu.

Mẹ ta thật là ngốc.

Bà tưởng rằng đã trải sẵn một con đường cho ta đi

Bà quên mất là, đứa trẻ không có mẹ mới là khổ nhất.

1.

Ta sinh ra thính lực đã hơn người.

Trong một phạm vi nhất định, chỉ cần tập trung lực chú ý, ta có thể lọc hết những âm thanh hỗn tạp, cách đình đài lầu các, nghe lén được người khác nói chuyện. 

Ta nghe thấy Tề Quý Phi và đại cung nữ của nàng là đại cung nữ Thanh Phù bàn luận với nhau, định đưa ta đi Bích Phương Cung để Uyển Tần nương nương chăm sóc.

“Trường Sinh tuy nhỏ, cũng đã tới tuổi biết thế sự rồi.”

“Nếu con bé thật sự tin vào lời đồn, tưởng Kình nhi hại chết mẹ của nàng, khó có thể sẽ không ghi hận trong lòng.”

“Nếu ta nuôi con bé ở Mộc Thần Cung, chẳng phải là nuôi ra một mối hoạ cho con trai ta hay sao? Vẫn nên mang đi cho Uyển Tần đi, bảo nó cách xa Kình nhi một chút.”

Tề Quý Phi nói, ta ở ngoài cửa nghe được rõ ràng. 

Ta không khỏi nhớ tới ngày hôm ấy xác chết của mẹ ta bị vớt lên bờ.

Trên mặt đất đọng lại một vũng nước, mẹ nằm ở giữa.

Nước của Hồ Thái Dịch đã ngâm bà đến mức không còn ra hình người.

Người bị sưng to giống như chiếc bánh bao bị nở quá mức.

Ta chen qua đám người, nhào lên người mẹ, khóc gọi mẹ.

Bà lại không giống như lúc bình thường ôn nhu mà hỏi ta chuyện gì đã xảy ra, mà hai mắt nhắm nghiền, cả người lạnh băng.

Mẹ của ta, không còn mở mắt được nữa…

Người đã dùng tính mạng của mình để đặt cược, để trải đường cho ta, ta làm sao có thể phụ lòng nàng được?

Nha hoàn vào thông báo: “Quý Phi nương nương, Lục Công chúa ở ngoài cửa cầu kiến.

“Sao con bé lại tới?” Tề Quý Phi buông chén trà, mới nói: “Truyền nàng vào đi!”

Mộc Thần Cung tráng lệ huy hoàng.

Điện Vô Hà nơi Tề Quý Phi ở thì vừa ấm áp vừa đốt hương thơm ngát.

Hoá ra, trong phòng không chỉ có một mình nàng, còn có một thiếu niên chưa từng lên tiếng. 

Ánh mắt của ta vừa rồi chỉ vừa thoáng nhìn về phía thiếu niên kia, đã bị Tề Quý Phi cắt ngang hỏi: “Lục Công chúa sao lại tới đây?”

Ta thu hồi ánh mắt, quy củ hành lễ: “Thỉnh an Quý Phi nương nương!”

Tề Quý phi lại bảo ta không cần đa lễ.

Thanh Phù muốn tiến tới để đỡ ta lên. 

Nhưng ta lại quỳ trên mặt đất, cúi thấp người xuống, trán đụng xuống mặt đất, cầu xin: “Cầu xin Quý Phi nương nương thu nhận.”

Trong phòng yên tĩnh trong chốc lát.

Thanh Phù dừng bước chân.

Ta giữ nguyên tư thế quỳ, lẳng lặng  chờ Tề Quý Phi đáp lời.

Dường như đợi rất lâu sau, mới nghe nàng nói: “Trường Sinh, ngươi cứ yên tâm, mẫu phi của ngươi có ơn cứu mạng đối với Kình Nhi, bổn cung sẽ làm chủ để sắp xếp cho ngươi một chỗ ở tốt.”

“Lát nữa, Thanh Phù cô cô sẽ đưa ngươi đi Bích Phương Cung, Uyển Tần nương nương làm người hiền lành, ngươi đi theo nàng tất nhiên sẽ không chịu ấm ức.”

Khi Tam Hoàng tử mới được cứu, Tề Quý Phi cũng từng cảm động rơi nước mắt, suốt đêm phái người tới đón ta đến Mộc Thần Cung, ôm ta trong lòng, vuốt tóc ta, hứa hẹn sẽ chăm sóc ta thật tốt, coi như con đẻ của mình.

Nhưng mà, kể từ khi lời đồn nổi lên bốn phía, nàng bắt đầu lo lắng ghi hận trong lòng đối với Tam Hoàng tử, không chỉ đánh mất ý niệm chăm sóc ta, mà hiện giờ khi đối mặt ta cũng chỉ có sự lãnh đạm. 

Ta không chịu đứng dậy, vẫn cầu xin: “Trường Sinh cầu xin Quý Phi nương nương thu nhận.”

Không ai thích những đứa trẻ cứng đầu.

Tề Quý Phi cũng thế.

Thấy ta dầu muối không ăn, giọng của nàng trở nên lạnh lẽo, hỏi ta: “Lục Công chúa! Ngươi muốn ăn vạ bổn cung hay sao?”

Ta cúi đầu càng thấp hơn nữa: “Quý Phi nương nương bớt giận, Trường Sinh không phải là lấy ân ra để ép buộc.”

Giọng ta rất nhẹ, hơi thở vững chắc, âm thanh từng câu từng chữ rõ ràng truyền vào trong tai Tề Quý Phi.

“Khi mới vào Mộc Thần Cung, Quý Phi nương nương đã nói đùa muốn nhận nuôi Trường Sinh, kể từ đó tới giờ lại chưa nghe thấy ngài nhắc tới việc này.”

“Trường Sinh đoán mò, kế hoạch của nương nương có thay đổi, không biết có phải vì lời đồn trong cung hay không?” Ta hỏi thẳng.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo