Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tề Quý Phi nhíu chặt mi, mặt lộ rõ vẻ không vui.

Thiếu niên ở bên cạnh nàng lại bỗng nhiên chuyển ánh mắt qua nhìn ta.

Hắn đang chăm chú nhìn ta.

Mẹ ta từng nói, Tam Hoàng tử Triệu Kình chỉ lớn hơn ta hai tuổi.

Nhưng khi hắn nhìn, ánh mắt rất thâm sâu.

Ta có thể nhìn ra Tề Quý Phi không vui vì bị ta đoán trúng suy nghĩ trong lòng, lại không nhìn ra Tam hoàng huynh lúc này đang nghĩ gì.

Ta lặng yên rũ mắt, vẫn giữ tư thái hèn mọn khấu đầu, tiếp tục nói: “Từ mấy tháng trước, Thái y khám bệnh đã nói mẹ bị bệnh nặng, không còn nhiều thời gian nữa.”

“Ngày ấy, người rơi xuống hồ Thái Dịch, nếu đổi là một hoàng tử nào khác, mẹ chưa chắc chịu nhảy vào nước để liều mình cứu giúp.”

“Mẹ từng nói, toàn bộ các phi tần trong cung, chỉ có Tề Quý Phi nương nương đáng giá phó thác.”

“Người khác không biết, nhưng trong lòng ta rõ ràng, mẹ là đang trải đường cho ta.”

“Bà ấy không phải vì cứu Tam hoàng huynh mà chết, mà là vì ta.”

“Mong muốn của bà khi lâm chung, là mong ta được Quý phi nương nương nâng đỡ, mong rằng Quý Phi nương nương thành toàn. 

Ta thẳng thắn thành khẩn cả buổi, cuối cùng cũng thuyết phục được Tề Quý Phi.

Nàng đồng ý nhận nuôi ta.

Nhưng mà, khi đi ra khỏi Điện Vô Hà, ta đã nghe thấy Tề Quý Phi sau lưng than thở.

“Lục Công chúa thật là lợi hại, chỉ mới tám tuổi mà thôi, có thể rõ ràng mà mưu tính đường đi cho mình.”

“Kình nhi”, nàng dặn dò Tam Hoàng tử bên cạnh, Thôi tài nhân có ân cứu mạng với con, về tình về lý chúng ta đều phải trả ân tình này.”

“Mẫu phi đồng ý nâng đỡ Lục Công chúa, chỉ để trả lại phần ân tình này.”

“Lục Công chúa còn nhỏ tuổi mà tâm tư đã kín kẽ như vậy, không thể nào là tính tình đơn thuần lương tiện được.”

“Con nhớ kỹ, chớ nên thân cận với nàng!”

Thiếu niên kia kính cẩn nói: “Vâng, thưa mẫu phi!”

2.

Ta ở Mộc Thần Cung đến năm mười sáu tuổi.

Trong suốt tám năm, ta và Tam Hoàng tử chưa từng nói với nhau một câu.

Ta sợ phạm vào kiêng kệ của Tề Quý Phi, tự giác giữ khoảng cách với hắn.

Hắn cũng tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của mẫu phi, đối với ta khách khí xa cách.

Năm Trường Khánh thứ hai mươi tám, Đông Kiên thành bị phá. 

Đại quân Bắc Địch phá thành mà vào, đốt giết đánh cướp, như hổ như sói.

Cả nhà Đại Tướng quân thủ thành Thiệu thị hơn mười danh tướng đều chết trận. 

Xác chết bị cắt thành tám mảnh, bị chém đầu, gửi theo công văn đàm phán đưa đến Thái Minh Điện. 

Thiệu thị trấn thủ biên quan năm mươi năm, không có ai có thể hiểu rõ việc giao chiến với Bắc Địch bằng bọn họ.

Bọn họ còn chết trận cả nhà, Bắc Địch mạnh mẽ đến đâu, trong lúc đó, cả triều đình không ai dám đồng ý ứng chiến. 

Bắc Địch Vương chỉ cho Đại Thịnh hơn một tháng thời gian suy nghĩ, công bố, nếu không làm theo yêu cầu trong công văn quỳ xuống đất xin tha, bọn họ sẽ chuẩn bị tiến công toà thành trì tiếp theo, tấn công thẳng đến thượng kinh. 

Trên công văn đàm phán, ngoại trừ phải bồi thường rất nhiều, cồn cố ý yêu cầu tiến cống một công chúa tới Bắc Địch làm nô lệ.

Vì tô son trát phấn giữ mặt mũi, sứ thần giấu đi hai chữ “tiến cống”, đổi thành hai chữ “hoà thân”.

Công chúa hoà thân cần phải mau chóng chọn được một người.

Công chúa của vương triều Đại Thịnh vừa độ tuổi chỉ có năm người.

Cảnh Hoà công chúa do Hoàng Hậu sinh.

Hoàng Đế tự mình đưa ra mệnh lệnh: “Cảnh Hoà giữ lại, chọn người hoà thân từ bốn công chúa còn lại.”

Bốn công chúa còn lại là Minh Trân Công chúa do Lưu Chiêu nghi sinh, Vạn Ninh Công chúa do Ninh Tiệp dư sinh, Vĩnh Bình công chúa do Tần Mỹ nhân sinh, và ta.

Đầu tiên nhận được tin tức, mặc kệ ngày thường có ân oán gì, Lưu Chiêu nghi, Ninh Tiệp Dư cùng với Tần Mỹ nhân đều lựa chọn tạm thời bỏ qua không đề cập tới nữa. 

Bọn họ cùng đi gặp Hoàng Hậu.

Hoàng Hậu ở Cung Quảng An.

Phía Bắc Cung Quảng An có một cung đạo rất dài.

Ta chỉ cần đi trên cung đạo kia là có thể nghe thấy tiếng nói chuyện trong Cung Quảng An.

“Đại Thịnh chúng ta từ xưa tới nay đã có lễ nghi “Trưởng nữ chưa gả, thứ nữ không hôn””

“Tuy là hoà thân thì cũng phải nghe theo lễ pháp của tổ tông.”

“Trong số bốn vị Công Chúa còn lại, Lục Công Chúa nhiều tuổi nhất, người được chọn đi hoà thân theo lý nên là nàng.”

“Đúng thế! Cảnh Hoà là đích trưởng công chúa, thân phận cao quý, dĩ nhiên là không giống với những công chúa khác, bệ hạ đã tự mình ban lệnh giữ nàng lại, chúng ta tâm phục khẩu phục.”

“Nhưng, sau Cảnh Hoà thì Trường Sinh là lớn nhất, dĩ nhiên nàng phải gánh trách nhiệm của trưởng tỉ, chẳng lẽ để các muội muội nhỏ hơn nàng lướt qua, thành hôn trước nàng hay sao?”

“Trường Sinh Công chúa được gửi nuôi trên danh nghĩa của Tề Quý Phi, đoan trang hiền hậu, đưa nàng đi hoà thân không làm nhục mặt mũi của Đại Thịnh.”

“Ngược lại mấy đứa nhỏ của chúng ta, Hoàng Hậu nương nương, ngày thường ngài chăm sóc bọn nhỏ lớn lên, trong lòng rõ ràng nhất, chúng chưa từng chịu khổ bao giờ, đã quen kiêu ngạo tuỳ hứng, làm sao có thể tới nơi man rợ như Bắc Địch được.”

 

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo