Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta hiếm khi khiếp sợ.

Trong mười bảy năm cuộc đời ngắn ngủi, đây là lần đầu tiên, bởi vì cảm thấy ngoài ý muốn, đầu óc thật khó có thể hiểu nổi. 

“Tam Hoàng huynh, đây là… ý gì?”

Tam Hoàng tử không rõ ta nghi ngờ điều gì, hắn coi như đương nhiên mà nói: “Người trong cung quen dẫm thấp phủng cao, ta cõng muội về Vi Hoa Điện để bọn hắn mở to đôi mắt, tỉnh táo đầu óc.”

Điều hắn nói, ta có thể hiểu được.

Hắn là Trấn Bắc Vương thân có quân công.

Một người mà hắn cõng trên lưng tôn quý của hắn, làm gì có ai dám bắt nạt?

Hắn đang chống lưng cho ta.

Nhưng mà, vì sao hắn lại tự nguyện làm điều đó?

Ta nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ mãi cũng không rõ, đơn giản mà chiếm lợi ích này, bò lên lưng của hắn.

Dọc theo đường đi, thật sự có không ít ánh mắt hận không thể quay đi chỗ khác, tránh đi rình coi.

Bọn họ khe khẽ nói nhỏ, đều rơi vào tai ta.

Ta nghe xong vài câu qua loa, không có hứng thú, tập chung toàn bộ lực chú ý lên người Tam Hoàng tử.

“Còn chưa chúc mừng Tam Hoàng huynh được sách phong làm Trấn Bắc Vương đâu, nghe nói vài ngày nữa huynh dọn đến phủ đệ mới, đến lúc đó có đưa muội một phần thiệp mời không?”

Ta chỉ là thử hỏi, không ngờ Tam Hoàng tử đáp: “Tất nhiên sẽ có phần của muội.”

Ta ngừng lại.

Bởi vì đang nằm trên lưng hắn, cho dù biến hoá nhỏ thế nào thì cũng bị hắn ngay lập tức phát hiện ra.

Hắn hỏi ta: “Sao thế?”

Thân là một Công chúa không được sủng ái, ta vẫn luôn rất khó tìm được lý do để xuất cung.

Hiện giờ có sẵn một cơ hội đang bày trước mặt ta.

Trái tim ta bí mật đập nhanh, suy nghĩ sớm đã bay xa.

Ta kiềm chế kích động, cảm ơn nói: “Đa tạ Tam hoàng huynh.”

Cuối cùng, lại lo lắng dặn dò: “Ngàn vạn lần không được quân, đưa cho muội một phần thiếp mời đấy.”

Có lẽ là dáng vẻ ta cố ý nhấn mạnh yêu cầu có vẻ buồn cười, Tam Hoàng huynh ở bên môi lộ ra một nụ cười, hắn nói: “Được rồi, không quên được đâu!”

Ta ngồi trên xe ngựa, đi đến Phủ Trấn Bắc Vương để dự tiệc.

Xe ngựa vừa ra khỏi cửa cung, Lê Tuyết đã nghe mệnh lệnh của ta, phân phó xa phu: “Đi đến Vân Bội Phường.”

Chỉ sau thời gian mấy chén trà, xe ngựa đã ngừng ở bên ngoài Vân Bội Phường.

Ta cùng với Lê Tuyết và Hải Đường cùng đi vào.

Trong chốc lát, lại đi từ phường ra, ta đã thay đổi cách trang điểm quần áo.

Ta mặc một bộ quần áo nhìn thì mộc mạc, thật ra là tài liệu tốt nhất, rất cẩn thận đi qua trước mặt xa phu.

Hắn không thể nhận ra ta.

Trong khoảng thời gian này, ta đã hỏi thăm rõ ràng, phủ đệ của Lương Thu Sảng ở phố Ngũ Liễu

Khoảng các không gần với trung tâm thành.

Hỏi thăm suốt một đường, khoảng nửa canh giờ sau, ta đã đập vang cửa lớn Lương phủ.

Gã sai vặt thủ vệ hỏi ta là ai.

“Nói với chủ tử nhà ngươi, ta phụng mệnh của Tiêu Tần nương nương tới.”

Tên của Tiêu Tần dùng rất tốt, Lương Thu Sảng tự mình ra cửa nghênh đón.

Hắn cúi đầu, mang theo ý cười, không dấu vết mà đánh giá ta một lượt, sau đó hỏi: “Xin hỏi cô nương là?”

Ta một chân tiến vào Lương phủ, cao ngạo giống như một con công: “Ta là đại nha hoàn bên người Tiêu Tần, đại nhân hãy gọi ta là Tây Nguyệt cô cô.”

Lương Thu Sảng chớp mắt đi theo phía sau ta: “Tây Nguyệt cô cô lần này tiến đến là vì chuyện gì?”

Ta hừ một tiếng, nâng đôi mắt lên: “Lần này ta tới là để làm việc. Lương đại nhân trong lòng đã biết rõ ràng, việc gì phải giả bộ hồ đồ không biết? Nếu đại nhân làm việc đắc lực còn tới lượt ta tới đây sao?”

Bị một nô tì nho nhỏ như ta mắng một trận, Lương Thu Sảng thật sự không giữ nguyên được nụ cười trên mặt. 

Nhưng mà, hắn rốt cuộc đã quen với việc giao thiệp, biểu cảm rất nhanh đã khôi phục tự nhiên: Lời nói của cô cô khiến cho Lương mỗ không hiểu, không biết lần này cô cô đến có bằng chứng gì không, để Lương mỗ nhìn thấy, để trong lòng còn hiểu rõ…”

Ta móc ra từ trong tay áo một miếng cung bài.

Đây là một chiếc cung bài được phỏng chế.

Phía trên viết tên cung điện của Tiêu Tần, cùng với tên họ người mà ta giả mạo.

Phỏng chế cung bài là tội chém đầu.

Vì để có chiếc cung bài này, có thể nói là ta đã hao tâm tổn huyết.

Khi Lương Thu Sảng thấy cung bài rồi mới hơi buông lỏng cảnh giác.

“Chậm trễ cô cô, mời cô cô vào bên trong.”

Hắn dẫn ta đi vào bên trong phủ.

Ta nói: “Không cần phiền toái, Lương đại nhân trực tiếp dẫn ta đi gặp nàng là được, ta có biện pháp cạy miệng của nàng.”

Nàng này là ai, không nói cũng rõ.

Lương Thu Sảng hơi do dự một chút.

Ta lộ vẻ mặt không vui: “Đại nhân, ta ra ngoài một chuyến này thật sự không dễ, mong rằng ngươi chớ lãng phí thời gian làm hỏng chuyện của Tiêu Tần nương nương, nếu nương nương trách tội, chúng ta ai cũng không thể đảm đương nổi.”

“Tất nhiên rồi!” Lương Thu Sảng liên tục nói vâng, bước chân đổi hướng, cô cô theo ta tới, mời đi bên này!”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo