Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà lao của Lương gia ở một chỗ kín đáo yên tĩnh, từ ngoài nhìn vào giống như một tiểu viện.
Bên ngoài cửa viện có gia đinh trông coi.
Trong viện là một gian thư phòng được bố trí lịch sự tao nhã, ở một nơi văn nhã như thế lại có một cửa bí mật, đi vào bên trong không thấy ánh mặt trời, chỉ ngửi thấy mùi ẩm ướt mốc meo, cùng với mùi máu tươi như có như không.
Đi được một đoạn đường tối, trước mắt mới có một cây đuốc sáng lên.
Có lẽ là vì ở dưới mặt đất, không thấy có ánh mặt trời, cũng không thông gió, nhiệt độ rất thấp, cảm giác lạnh lẽo dán vào da thịt, khiến cho người ta có cảm giác nổi da gà.
Ta đã nhìn thấy Lương Xuân Yên.
Nàng bị xích sắt xích tứ chi, treo ở trên giá, thành hình chữ đại.
Nàng đã bị tra tấn, trên người đầy vết roi cùng với dấu vết của que hàn.
Ở bên cạnh giá treo nàng có rất nhiều đồ vật tra tấn, có vài loại đã sử dụng quá nhiều lần, phía trên còn lưu lại vết máu màu đỏ thẫm.
Ta mạnh mẽ nhịn xuống cảm giác cuồn cuộn trong lòng, sự phẫn nộ kích động không thôi, bảo người tra tấn thả người ra.
Người tra tấn thấy ta ra lệnh, không nghe lời, mới nhìn sắc mặt của Lương Thu Sảng.
Lương Thu Sảng gật đầu với bọn họ.
Lúc này, bọn họ mới nâng Lương Thu Yên cùng với giá treo nàng xuống đất.
“Lương đại nhân, các ngươi đi ra ngoài đi!” Ta không khách khí mà ra lệnh đuổi họ ra ngoài.
Lương Thu Sảng do dự nói: “Việc này…”
Ta nhìn hắn với ánh mắt lạnh lẽo, cảnh cáo hắn chớ có hỏi nhiều.
Hắn híp híp mắt, phất tay bảo những người khác rời đi.
Khi những người khác đều đi rồi.
Hắn mới chắp tay cười với ta: “Nơi này làm phiền cô cô, ta chờ ở bên ngoài, nếu có gì muốn phân phó, chỉ cần mở miệng gọi người.”
Ta vừa lòng gật đầu, dặn dò hắn: “Việc này nếu đã giao cho ta tiếp nhận, vậy thì dùng cách của ta đi. Trước khi ta ra, mong rằng đại nhân cứ ở ngoài cửa nhìn, đừng để bất cứ ai vào đây.”
“Tất nhiên rồi!” Lương Thu Sảng gật đầu, cười đến nỗi chỉ thấy răng không thấy mắt, hết sức lấy lòng nói: “Tất cả đều theo lời cô cô.”
10.
Ta ngồi xổm xuống bên cạnh Lương Xuân Yên.
Vết sẹo trên người nàng đập vào mắt ta, rõ ràng là nàng đã bị tra tấn theo những cách không ra người.
“Rốt cuộc là bí mật gì? Đáng để ngươi bảo vệ như thế?”
Không biết là có nghe được lời ta nói hay không, Lương Xuân Yên chậm rãi mở to mắt.
Ánh mắt của nàng tan rã.
Dừng trên người ta như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ nhàng trượt qua, lại rất nhanh mà khép lại.
Ta không biết nàng có nghe thấy ta nói chuyện hay không. Nói đúng ra, là không rõ trạng thái tinh thần của nàng hiện giờ có thể hiểu được lời ta nói hay không.
Nhưng, tóm lại là muốn thử một lần.
“Lương Xuân Yên, ta là Triệu Trường Sinh, ta giả trang làm đại cung nữ của Tiêu Tần là Tây Nguyệt đến đây để tìm ngươi.”
“Theo như ta đoán, có lẽ ngươi biết nguyên nhân chân chính mà Đông Kiên thành bị phá”
Những lời này không khiến cho Lương Xuân Yên phản ứng lại.
Nàng vẫn như cũ nằm liệt trên mặt đất, giống như một con cá chết không có tí sức mạnh nào.
Ta nói tiếp: “Ta không biết ngươi là bị nhốt vào đây từ khi nào, một thời gian trước, Lão thái quân của Thiệu thị nhất tộc đã dẫn theo một nhà già trẻ quỳ gối ở Trường Trực Môn cầu xin bệ hạ tra rõ chân tướng mà Đông Kiên Thành bị phá, chuyện này ngươi đã nghe nói chưa?”
Lương Xuân Yên không nói.
Ta lại nói không ngừng: “Phụ nữ và trẻ em của Thiệu Thị ở bên ngoài Trường Trực MÔn quỳ một ngày một đêm, bệ hạ không chịu triệu kiến.”
“Hôm sau, ta đi tới Trường Trực Môn, cùng quỳ với bọn họ để cầu xin.”
“Cũng chính lúc ấy, ta đã hỏi thăm ra ngươi cùng với Thiệu Hoài An đã từng có một đoạn cảm tình suýt nữa đã bàn đến chuyện cưới hỏi.”
Lông mi của Lương Xuân Yên nhẹ nhàng run lên.
Ta không khỏi thở phào một hơi.
Ít nhất nàng còn có thể nghe thấy, còn nghe hiểu được lời ta nói.
“Ta biết ngươi nghi ngờ nói, không lừa ngươi, ta tới đây tìm ngươi cũng là phải mạo hiểm rất lớn, nếu thân phận của ta bị phát hiện, ta sẽ gặp phải tình cảnh giống ngươi hiện giờ.”
“Ta mạo hiểm tiến đến đây chỉ để đánh cuộc một lần, đánh cuộc có thể tìm được manh mối có lợi từ ngươi hay không.”
“Nếu có thể vạch trần chân tướng Đông Kiên Thành bị phá, ta sẽ lập công lớn.”
“Ta tuy là Công Chúa, nhưng không được bệ hạ yêu thích.”
“Chỉ có lập được công lớn mới có cơ hội cầu được một phủ công chúa, chạy thoát ra ngoài từ Hoàng cung.”
“Lương Xuân Yên, ngươi có thể tin ta, ta lấy danh nghĩa của mẹ ta ra thề, nếu bí mật mà ngươi giấu đi có thể trầm oan rửa tội cho Thiệu Hoài An cùng với hai mươi lăm danh tướng của Thiệu thị nhất tộc, để họ không còn tội danh làm mất thành trì, ta nhất định sẽ dốc hết sức lực báo cho thiên hạ bí mật này, minh oan cho bọn họ.”
Lương Xuân Yên một lần nữa mở mắt ra.