Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiêu Tân Dật.” Ta noi năng lộn xộn mà kêu lên: “Cái gì nàng cũng chưa nói cho ta biết.”
“Lương Xuân Yên không tin ta.”
“Nếu ngươi giết nàng”
“Bí mật mà các ngươi muốn biết vĩnh viễn không bao giờ biết.”
“Tiêu Tân Dật!”
“Tiêu Tân Dật!”
Nam nhân kia kia động trên người Lương Xuân Yên.
“Aaaa!”
“Ta gào khóc một cách tuyệt vọng, nước mắt lã chã rơi xuống đất.
Ta hận quá!
Hận bản thân mình bất lực!
Hận mình không thể nào dùng một dao mà đâm chết bọn họ!
Ta hận đến nỗi cắn môi chảy máu.
Đến lúc này ta nghe thấy phụt một tiếng,, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy máu bắn lên tung toé.
Mau kia phun lên mặt của nam nhân kia.
Hắn đầy một mặt máu chảy đầm đìa, quay đầu bẩm báo với Tiêu Tân Dật: “Công tử, nữ nhân này vừa nãy mới giấu một chiếc đao trên người, hiện giờ đã cắt cổ chết rồi.”
Tiêu Tân Dật nhạt nhẽo “A” lên một tiếng, mặt không đổi sắc nói: “Tiếp tục.”
Nam nhân đáp: “Vâng.”
Hắn xoay người rồi lại tiếp tục động.
Móng tay ta đâm vào lòng bàn tay, giống như đâm vào trong lòng, máu chảy đầm đìa, đau không chịu nổi.
Ta hung ác nhìn nam nhân đang làm động tác trên thi thể của Lương Xuân Yên.
Ta ép buộc bản thân mình nhìn cho rõ, ghi tạc tất cả mọi hình ảnh này trong lòng.
“Tiêu Tân Dật!” Ta cắn răng chửi, từng câu từng chữ, giống như đang nhai máu thịt: “Các ngươi thật là đáng chết!”
“Công chúa!” Tiêu Tân Dật không để ý mà nhún vai, “Ta đã sớm nói với ngươi, ta không thích lãng phí thời gian.”
“Ngươi nhìn xem, hiện tại không phải đã hiểu rõ?”
“Trước kia, cho dù ta tra tấn Lương Xuân Yên thế nào, nàng vẫn cố sức giữ lại một hơi thở, không chịu chết.”
“Mà hôm nay, sau khi gặp ngươi, nàng đã tắt thở rồi.”
“Ngươi nói, đây là vì sao?”
Ta không nói gì, nước mắt trên mặt chảy như dòng suối nhỏ, nơi ngực chợt có khí huyết cuồn cuộn, ta không nhịn nổi mà phun ra một ngụm máu.
Tiêu Tân Dật chậc chậc hai tiếng, bò dậy từ trên mặt đất, xắn ống tay áo, thay ta lau khô vết máu trên khoé miệng.
“Công chúa thật là ghê gớm, chỉ là người không liên quan mà lại tức giận đến hộc máu. Nếu việc này xảy ra trên người công chúa, có phải là tức chết không!”
“Phi!” Ta nhổ một ngụm nước bọt phun lên mặt hắn.
Tiêu Tân Dật híp đôi mắt lại, trong mắt hiện lên một vẻ hung dữ.
Đến lúc này, có gã sai vặt vội vàng đi tới: “Công tử, đại nhân bảo ta truyền lời cho công tử, Trấn Bắc Vương đã rời đi, chắc là chỉ qua cho có lệ thôi.”
Tiêu Tân Dật nghe xong, vừa lòng nói: “Đã biết.”
Gã sai vặt khom người lui ra.
Khuôn mặt của Tiêu Tân Dật giãn ra, liếc nhìn ta: “Nếu ta nhớ không sai, ngươi cùng với Tam Hoàng tử xưa nay không có giao tình gì. Hắn đã chịu vì ngươi mà đi chuyến này đã là tận tình tận nghĩa, ngươi không thể trông chờ hắn thật sự vì ngươi mà phá toàn bộ Lương phủ chứ.”
Ta rũ mắt, khoé miệng cười tự giễu: “Ta chưa bao giờ trông chờ điều đó.”
Tiêu Tân Dật không nói gì, hắn nhìn ta một lát, bỗng nhiên nói: “Khi còn nhỏ, con cháu thế gia thường chế nhạo ta, cười ta sau lưng, bảo ta là chú lùn đội mũ cao, gà trống gắn lông chim.”
Có một lần, ta theo cha tiến cung dự tiệc, tất cả mọi người đều lấy ta ra để cười.”
“Chỉ có một mình ngươi không nói một lời nào để châm chọc ta.”
“Cảnh Hoà công chúa muốn dụ ngươi nói một câu.”
“Ngươi lại giả ngu giả ngơ, nói mình cũng lùn.”
“Ngươi còn nói, Tiêu đại nhân cao như thế, sau này Tiêu Tân Dật nhất định cũng sẽ cao lên, hắn chỉ là lớn chậm thôi.”
Nói tới đây, Tiêu Tân Dật đột nhiên cười một tiếng, lại nói tiếp: “Ta từ đó coi lời này của ngươi như là khuôn mẫu, ngóng trông một ngày mình sẽ cao lên, nhưng mà lời nói để an ủi người khác, cuối cùng cũng chỉ là một câu nói dối thôi, sao có thể là thật chứ?”
“Phụ thân không thích ta thấp bé, nhưng lại thích ta tàn nhẫn độc ác.”
Hắn dừng lời, nụ cười trên mặt dần biến mất, thay thế là vẻ mặt u ám lạnh lẽo.
“Công chúa, ta không muốn tra tấn ngươi.”
“Chỉ cần ngươi nói cho ta biết lá thư kia giấu ở đâu, ta sẽ cho ngươi được thống khoái, đảm bảo không để ngươi phải chịu khổ.”
14.
Ta không nói gì.
Tiêu Tân Dật bất đắc dĩ thở dài: “Công chúa tội gì phải bướng bỉnh như thế?”
“Nói cho cùng, Thiệu thị cũng thế, Lương Xuân Yên cũng thế, liên quan gì tới ngươi?”
“Nếu hôm nay người bị cưỡng hiếp là ngươi.”
“Cho dù ngươi trình lá thư kia đến ngự tiền, thì có thể thế nào? Thế nhân sẽ không vì ngươi một mình dấn thân vào nguy hiểm mà ca ngợi ngươi anh dũng, cũng sẽ không có ai tra ra chân tướng mà nhớ ngươi là người tốt.”
“Bọn họ sẽ coi ngươi là một miếng thịt thối, giống như dòi bọ mà bò lên người của ngươi, lấy những ngôn ngữ độc ác nhất của thế gian này để chửi bới ngươi, châm chọc ngươi, nhạo báng ngươi.”
“Công chúa, ngươi nên hiểu rõ, không được thế nhân này công nhận, đó là điều đau khổ nhất thế gian này."