Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa nhìn thấy Tiêu Tân Dật, ta đã biết chuyện bại lộ rồi, trong lòng dâng lên từng luồng lạnh lẽo, chỉ nói: “Xong rồi.”
Tiêu Tân Dật giả đò hành lễ với ta: “Thỉnh an Lục Công Chúa.”
Trong khoảnh khắc hắn kêu tên ta, Lương Thu Sảng ở bên cạnh mắt có thể thấy sắc mặt đen lại.
Ta đổ mồ hôi lạnh sau lưng, nhưng ta hiểu một đạo lý.
Nếu lúc này ta sợ hãi, chỉ biết sẽ khiến cho bọn họ không chút cố kỵ nào.
Nếu ta không sợ hãi, bọn họ sẽ âm thầm đánh giá ta.
Ta cố gắng trấn định, ngước mắt, bình tĩnh nhìn Tiêu Tân Dật, nói với hắn: “Ta cái gì cũng chưa hỏi được, ngươi thả ta đi, việc hôm nay cho dù là ai hỏi ta cũng không nhắc tới, được không?”
“Lục Công chúa thật là mơ mộng hão huyền,” Tiêu Tân Dật đi về phía ta, bước chân của hắn không lớn, chưa được vài bước đã đến cạnh ta, “Ta còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi thăm công chúa, ví dụ như là, sao Công chúa tìm được tới đây?”
Hỏi rồi hắn dừng bước ở trước mặt ta.
Ta không thích người khác đứng quá gần, nhưng đối mặt với hắn đang cố ý gây áp lực, ta lại không lui về phía sau nửa bước, ngược lại mỉm cười nói với hắn: “Tiêu Tân Dật, cho dù ta không được sủng ái thì cũng là Công chúa nhà Đế Vương.”
Hắn nói: “Nguyên nhân chính là như thế mới không thể thả ngươi đi được.”
Ta nói: “Mưu hại Hoàng tộc sẽ liên luỵ cửu tộc, Tiêu gia và Lương gia các ngươi thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng rồi ư?”
Lương Thu Sảng ở bên cạnh nghe nói lời này, mồ hôi lạnh trên trán từng giọt từng giọt lăn xuống.
Tiêu Tân Dật lại cười tàn ác: “Chỉ cần không có ai biết, thì ai mà biết được là Công chúa chết ở đâu?”
Giống như là trả lời cho mấy lời này của hắn, người gác cổng đột nhiên vội vàng chạy tới: “Đại nhân: “Trấn Bắc Vương tới cửa bái phỏng, người, người đang ở ngoài cửa.”
“Ai?” Lương Thu Sảng hỏi.
“Trấn, Trấn Bắc Vương!”
Chân của Lương Thu Sảng mềm nhũn, suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.
Tiêu Tân Dật nắm lấy cổ áo hắn, xách người lên, đe doạ, không sót một chữ nào mà nện vào mặt Lương Thu Sảng:
“Lương đại nhân, việc chúng ta làm là tội lớn sớm đã liên luỵ cửu tộc, hiện giờ muốn quay đầu cũng muộn rồi, chỉ có thể đi một đường tới cùng.”
“Trấn Bắc Vương thì có làm sao? Ngươi là mệnh quan triều đình, hắn dám mạnh mẽ mà phá nhà ngươi à?”
“Ngươi ra ngoài gặp hắn, qua loa mà đuổi hắn đi thôi!”
“Còn nàng,” ánh mắt của Tiêu Tân Dật chuyển đến người ta, phát ra tiếng cười vô cùng sung sướng, “Thứ nữ kia của ngươi chịu được tra tấn, vị này không giống, công chúa thân thể yếu đuối quý giá, chỉ sợ ngay cả đồ tra tấn thế nào cũng chưa từng nhìn thấy đâu.”
Hắn duỗi tay túm chặt lấy tóc ta, hung hăng kéo một cái.
Lực rất lớn.
Ta bị kéo đến nỗi cong cả lưng, trong miệng phát ra tiếng kêu đau.
Ta biết, ta đã cùng đường rồi.
Đôi mắt ta nhắm lại, bất cứ giá nào, cao giọng kêu lên, dùng toàn thân sức lực kêu to: “Tam Hoàng huynh! Cứu muội!”
Phía sau cổ đột nhiên đau xót.
Tiếng kêu của ta im bặt, người cũng mềm như bông mà ngã xuống đất.
13.
Một chậu nước lạnh hắt lên người ta, ta mở ra đôi mắt ướt dầm dề, đập vào mắt là khuôn mặt của Tiêu Tân Dật.
Hắn cười tủm tỉm, hỏi ta: “Công Chúa tỉnh rồi à?”
Ta nhìn xung quanh bốn phía.
Nơi này là ám lao của Lương phủ.
Ta nhìn thấy Lương Xuân Yên.
Nàng còn nằm trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, cũng không biết là sống hay chết.
Theo tầm mắt của ta, Tiêu Tân Dật cũng nhìn về phía Lương Xuân Yên.
Hắn nhếch miệng cười: “Lại nói, ta còn không biết, công chúa có nghe được từ trong miệng của Lương gia tiểu thư chỗ cất giấu lá thư kia không?”
“Thư nào cơ?” Ta hỏi
Tiêu Tân Dật nhìn kỹ ta, giống như muốn nhìn rõ xem là ta không biết hay là giả vờ không biết.
“Được rồi.” Hắn xua tay, “Công chúa không thân với ta, cũng không hiểu được tính nết của ta, ghét nhất là lãng phí thời gian.”
Hắn cũng không chê bẩn, ngồi xuống mắt đất, tiện tay chỉ vào một người chuyên tra tấn, nói: “Ngươi, đi, biểu hiện một chút làm công chúa mở mắt.”
Kẻ tra tấn kia đáp: “Vâng.”
Ngay sau đó, hắn cởi quần áo, đi về phía Lương Xuân Yên.
Ta mơ hồ hiểu ra được điều gì đó, đột nhiên nhìn về phía Tiêu Tân Dật, hỏi hắn: “Ngươi định làm gì?”
Hắn nhìn ta cười: “Công chúa phải nhìn thật cẩn thận, nhìn rõ Lương gia tiểu thư ở đây mở hai chân với một nam nhân cả người bẩn thỉu như thế nào.”
“Tiêu Tân Dật!” Âm thanh nói chuyện của ta không tự giác mà run rẩy: “Ngươi bảo hắn dừng tay lại.”
Tiêu Tân Dật thờ ơ.
Nam nhân kia ghé vào người Lương Xuân Yên.
Lương Xuân Yên mở đôi mắt rất lớn, tuyệt vọng nhìn lên phía trên đỉnh đầu hắn.
Nam nhân kia xé quần áo của nàng.
Thân thể của nàng giãy giụa một chút, trong cổ họng phát ra tiếng than khóc mơ hồ, lại không có lực phản kháng, chỉ có thể mặc kệ nam nhân kia thô bạo mà bẻ ra hai chân nàng.
Ta liều mạng muốn tránh thoát dây thừng đang trói chân tay ta, dùng sức lực toàn thân vặn vẹo, xé rách, giãy giụa, hận không thể cắt bỏ dây thừng mà chạy thoát.