Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Roi kia có gai, đánh lên người ta, đến lúc nhấc lên cũng nhấc cả da thịt của ta ra.
Ta đau đến nỗi kêu lên thảm thiết.
Hắn cứ đánh một roi lại đếm một tiếng.
Đánh xong mười roi, hắn dừng lại cười, nói với ta: “Công chúa, hôm nay mười roi, ngày mai sẽ hai mươi roi, mỗi ngày sẽ càng tăng lên, xem ngươi có thể chịu được tới ngày nào?”
Cả người ta nóng rát đau đớn, lại vẫn còn sức lực mắng hắn: “Cái gì Lương Xuân Yên cũng chưa nói cho ta, hiện giờ nàng bị ngươi hại chết, đồ vật ngươi muốn vĩnh viễn đừng mong lấy được, cha ngươi sẽ cho rằng ngươi là đồ vô dụng.”
Tiêu Tân Dật bị ta làm cho tức giận đến nỗi phập phòng trên ngực, nhịn nửa ngày mới lạnh lẽo nói: “Công chúa, ngươi nói chuyện khó nghe quá! Chờ ngày nào đó ngươi nói thật, ta sẽ cắt đầu lưỡi của ngươi, sau đó khâu miệng ngươi lại, ta muốn tự tai nghe tiếng ngươi kêu thảm thiết có khó nghe giống lời nói của ngươi không.”
Ánh mắt của hắn đảo qua những dụng cụ tra tấn bên cạnh, tiện tay nhấc lên, khoa chân múa tay với ta: “Công chúa, ta còn muốn viết, ngươi và Lương Xuân Yên, xương của ai cứng hơn?”
Cuối cùng hắn chọn đinh dài và rìu sắt, dùng rìu sắt gõ cái đinh vào móng tay của ta.
Ta đau đến nỗi ngất đi.
Sau đó lại bị hắn dùng nước muối hắt cho tỉnh lại.
Cứ như thế lặp đi lặp lại, hắn túm chặt tóc của ta, khiến cho ta không thể ngẩng cổ về phía sau.
“Công chúa, ngươi thật sự không muốn nói cho ta biết chỗ giấu lá thư kia sao?”
“Đừng có ép ta.”
“Chút nhẫn nại của ta dành cho ngươi đã sắp tiêu hao hết sạch sẽ rồi.”
Ta đã không còn sức lực nữa, ngay cả thở cũng không thở nổi, thân thể giống như bị chia thành nhiều phần, mỗi một phần đều là đau đến tận óc.
Ta thật sự muốn biết Lương Xuân Yên làm thế nào có thể kiên trì được như thế.
Sau khi thở vài hơi, ta mới có sức lực để mở mắt ra, ánh mắt lạnh băng, nhìn Tiêu Tân Dật: “Ta đã nói với ngươi, là ngươi không tin.”
Tiêu Tân Dật nói một tiếng tốt: “Nếu như thế, công chúa đừng trách ta tự tay đưa ngươi tới luyện ngục nhân gian.”
Ta thấy rõ sự tàn nhẫn trong mắt hắn.
Thật ra không phải là ta không sợ.
Ta tin tưởng vào lời nói lúc trước của hắn, tồn tại chịu đựng đau khổ còn gian nan hơn nhiều so với chết một lần.
Nhưng mà, trước khi thực sự chết đi, cho dù chỉ còn một giây, ta vĩnh viễn không ruồng bỏ bản thân.
Ta còn chưa hoàn thành tâm nguyện, chưa thực hiện được hứa hẹn, có hy vọng chôn ở đáy lòng.
Những cái đó giúp ta giữ lại tính mạng, để ta vĩnh viễn quay lưng với tử vong, chờ đón con đường sống phía trước.
Cho dù con đường sống ấy ngược gió, chỉ toàn là bụi gai.
15.
Tiêu Tân Dật cởi bỏ dây trói cho ta, mặc kệ ta ngã xuống mặt đất lạnh băng ẩm ướt.
Mặt ta dán trên mặt đất, cả người đau như muốn xuyên tim.
Trong tầm mắt, bỗng xuất hiện một đôi giày quen thuộc, đế giày màu đen, phía trên thêu hình kim vân lôi, dùng da mà chế thành, mặt dày vừa sáng vừa mềm nhẵn.
Ta chậm rãi chớp chớp mắt, bên tai nghe tiếng hét to, cùng với tiếng binh khí chạm vào nhau.
Giây tiếp theo, Tiêu Tân Dật bị người nào đó chặn cổ.
Mặt của hắn, giống mặt của ta, dán lên mặt đất, bị một lực thật lớn ép xuống đến mức thay đổi hình dáng.
Mũ cao luôn đội trên đầu hắn trong lúc đánh nhau vô ý mà rơi xuống.
Dáng vẻ đầu tóc bù xù của hắn vô cùng chật vật.
Bỗng nhiên, thân thể của ta nhẹ bẫng, bị ôm vào một cái ôm cứng rắn.
Tầm mắt thay đổi, đập vào mắt ta chính là chiếc cổ màu lúa mạch với chiếc hầu kết nhô lên, không giống với chiếc cổ thon trắng trẻo của con gái, cùng với chiếc cằm chẻ sâu.
“Ta tới muộn rồi!”
Cánh tay của Tam Hoàng tử ôm lấy ta rất chắc chắn, cho dù đi nhanh, ta lại không cảm thấy xóc nảy.
“Đừng sợ, hoàng huynh sẽ mang muội về phủ Trấn Bắc Vương.”
Hắn ôm ta lên xe ngựa, xe ngựa bình thường rộng mở, lúc này có vẻ trở nên chật chội hơn, không gian bên trong cũng không thể đặt ta một cách thoải mái.
Hắn chỉ có thể tiếp tục ôm ta trong lòng ngực, để ta dựa vào vai hắn, tìm cách thích hợp để chống đỡ lực.
“Phi Nguyệt, nhanh đi mời Thái y tới phủ.”
Thuộc hạ của hắn lĩnh mệnh mà đi.
“Tam hoàng huynh!” Ta gọi hắn, tiến đến sát bên tai hắn, nói cho hắn địa điểm mà Lương Xuân Yên giấu thư.
Hắn nghe xong, bỗng nhiên nhìn ta, trong ánh mắt đầy ngôi sao đang cháy lên.
Ta một lòng nhớ đến lá thư kia, không chú ý đến cảm xúc của hắn, cho đến khi bị hắn nhìn chằm chằm như thế, ta mới chậm rãi cảm thấy chột dạ.
Dáng vẻ tức giận của hắn hơi đáng sợ một chút.
Ta cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn, tinh thần thật khó khăn mới thả lỏng không hiểu sao lại căng lên.
Hắn nhìn thấy phản ứng của ta, hầu kết giật giật, mạnh mẽ nhẫn nhịn, gọi bên ngoài một tiếng: “Tề An”
Tâm phúc của hắn chui vào xe ngựa.
Hắn thấp giọng sai bảo vài câu.
Đối phương lĩnh mệnh mà đi.
Ta thở phào một hơi.
Ta tin người của hắn có thể lấy lá thư kia bình an mà mang về.