Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong xe ngựa chỉ còn hai người chúng ta.
Hắn cuối cùng cũng có thời gian cẩn thận xem xét vết thương trên người ta, ánh mắt đầu tiên là nhìn về vết roi, sau đó dừng ở mười ngón tay bị đóng đinh dài, ngực phập phồng rất mạnh.
Suy nghĩ của ta lại sớm chuyển đến việc tiếp theo.
Lúc này, tuy đã được cứu trợ, nhưng ta biết trạng thái của mình không tốt.
Người ta rất lạnh, nhưng lại không ngừng đổ mồ hôi.
Ngón tay đã sớm không có cảm giác nữa, tinh thần cũng chỉ còn treo một hơi.
Ta sợ là có vài lời nói, nếu lúc này không nói sẽ không còn kịp nữa.
“Tam Hoàng huynh.”
Ta cố gắng nói to hơn một chút.
Bờ môi của hắn mím lại thành một đường thẳng, không nói một lời, đặt tai lại gần.
Ta vui mừng với sự phối hợp của hắn, ngừng cố sức, nói với hắn: “Nếu oan ức của Thiệu thị có thể được làm rõ ràng, tất cả đều là nhờ có công lao của Lương Xuân Yên, tâm nguyện cuối cùng của nàng ấy là nhập Thiệu phủ, làm vợ của Thiệu Hoài An, hợp táng cùng với hắn, huynh nhất định phải nói cho lão thái quân biết.
Hắn rất nhanh gật đầu.
Ta không rõ hắn có nghe nghiêm túc hay không, bởi vì hắn dường như vẫn đang phân thần.
Ví dụ như hiện tại, ta rõ ràng đang nói chuyện quan trọng, hắn lại chỉ nghe bằng nửa lỗ tai, toàn bộ tinh thần lại nghĩ đến việc chạm vào ngón tay của ta.
Động tác của hắn quá nhẹ, thật ra cái gì ta cũng không cảm nhận được
Hắn lại giống như đột nhiên không nhịn được nữa, hét to một tiếng với bên ngoài: “Tần Phí!”
“Có thuộc hạ”
“Hành hạ Tiêu Dật Tần! Bổn vương muốn cho hắn sống không bằng chết!”
“Vâng!”
Ta rất hiếm khi nhìn thấy mặt thô bạo của hắn, hầu hết các thời điểm, Tam hoàng tử lãnh đạm xa cách, hỉ nộ không thấy.
So sánh với những Hoàng tử khác, hắn không nhỏ yếu, nhưng lại rất ít khi lộ ra răng nanh.
Vì thế mọi người đều nghĩ hắn tốt tính.
Thật ra, đó là không trêu chọc đến hắn thôi…
“Có đau không?”
Suy nghĩ của ta lại bị câu hỏi đau lòng đó kéo lại.
Ta theo bản năng mà phản ứng, rút tay mình khỏi tay hắn.”
Trong tay hắn không còn gì, mất mát mà nhìn về phía ta.
“Tam Hoàng huynh.”
Ta muốn nắm lấy tay áo của hắn, nói cho hắn biết chuyện tiếp theo ta muốn nói rất quan trọng.
Nhưng mà, ngón tay không thể nào nhúc nhích.
Hơi thở cố gắng nhấc lên kia cũng dần dần tan rã.
Ta sốt ruột, muốn nhấc đầu lên, để cố gắng giữ mình tỉnh táo.
Nhưng mà động tác này sau khi làm ra lại chỉ là nhẹ nhàng cọ cọ lên đầu vai hắn mà thôi.
Hắn hướng lỗ tai về phía ta, nhẫn nại hỏi: “Muội muốn nói gì? Muội nói đi, ta đang nghe!”
Đại não mê man, ý thức mơ mơ màng màng, ta chắp vá vụn vặt mà nói: “Nếu, luận công hành thưởng, muội muốn công chúa phủ.”
16.
Đinh dài phải rút ra từng cây một.
Ta đau đến chết đi sống lại.
Thái y nói, cho dù điều dưỡng tỉ mỉ, thì mười đầu ngón tay của ta sau này cũng không so được với người khác.
Giống như những việc phong nhã như đánh đàn vẽ tranh, từ nay về sau chỉ có thể chơi không mà thôi.
Vì tránh cho ta chịu đau quá mức, thái y đã bốc thuốc cho ta, có thành phần an thần.
Vì thế, hầu hết thời gian ta đều hôn mê.
Đêm hôm đó, ta ngoài ý muốn tỉnh lại, phát hiện trên giường lại có thêm một người.
Ta lắp bắp kinh hãi.
Ngươi đó rất cảnh giác, dường như chỉ trong khoảnh khắc ta hít một hơi, hắn đã mở to mắt.
Thấy ta tỉnh lại, hắn không hoang mang mà khoác áo ngồi dậy.
Ta kinh ngạc nói: “Tam Hoàng huynh, huynh… vì sao lại ở đây?”
Đầu giường có nước ấm, Tam Hoàng tử cúi người, rót một ly nước, đưa cho ta.
Ta nhận lấy ly nước, cầm trên tay, đầu óc loạn thành một nồi cháo.
“Muội bị chấn thương,” giống như sợ ta cảm lạnh, Tam Hoàng tử tìm một chiếc áo khoác, khoác lên người ta, chậm rãi giải thích: “Kể từ khi muội bị sinh bệnh, tối nào cũng bò dậy trên giường, đi lang thang trong phòng.”
“Thái y nói không thể đánh thức muội, sợ muội sẽ bị ngốc.”
“Ngày hôm ấy, muội…” Giọng nói của hắn đột nhiên ngừng lại, im lặng vài hơi sau đó mới nói tiếp, “Muội coi ta làm mẹ của muội, muốn ta dỗ dành rồi mới chịu ngủ.”
Những việc này ta không nhớ chút nào.
Hắn nói nhẹ nhàng như thế, không khỏi nghĩ ta đã làm bao nhiêu việc vớ vẩn.
Trước mặt Tam Hoàng tử, ta không dám hỏi kỹ.
Ngày hôm sau, ta tìm Lê Tuyết và Hải Đường hỏi thăm.
Hai người nhắc tới việc này, sắc mặt phức tạp: “Vương gia đã nghĩ ra cách, muốn để ngài đổi sang nhận người khác làm mẹ…”
“Chúng ta đều tới để đóng vai, nhưng mà ngài chỉ nhận Vương gia.”
"Ngài không chỉ muốn Vương gia dỗ dành, còn muốn Vương gia ôm ấp mới có thể ngủ, nếu không thì cứ để chân trần mà đi lại trong phòng."
“Vương gia thương xót ngài, ngài yêu cầu gì cũng làm theo.”
“Nhưng mà, Công chúa yên tâm, Vương gia là anh trai ruột của ngài, huống hồ Vi Hoa Điện của chúng ta lại không có người ngoài.”