Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 24

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tam Hoàng tử vươn một ngón tay, ý đồ vuốt phẳng sầu lo giữa mày của ta.

Hắn hỏi ta: “Vì sao rầu rĩ không vui?”

Cũng không phải là câu hỏi nào hỏi ra cũng có thể có được câu trả lời.

Ta nghiêng đầu, tránh đi cái đụng chạm của hắn, giả vờ tiếp tục thưởng thức phong cảnh.

Hắn bỗng nhiên dùng lòng bàn tay đặt lên đầu ta.

“Trường Sinh, mặc dù ta chỉ là Trấn Bắc Vương, cũng có thể bảo vệ muội chu toàn, đừng sợ.”

Chút ấm nóng thẩm thấu ra từ lòng bàn tay, nóng đến nỗi khiến cho đầu quả tim của ta cũng run rẩy theo.

Trên đời này chỉ có hai người sẽ bảo vệ ta chu toàn.

Một là mẹ ta, nàng đã chết rồi.

Hai là bản thân ta, ta vĩnh viễn dùng hết sức lực để cứu bản thân mình khỏi nước sôi lửa bỏng.

Ta không tin còn có người thứ ba.

Cho dù lòng bàn tay của hắn ấm nóng, giống như thật sự có thể chống lại hơi lạnh mùa thu, khiến cho ta tham luyến, ta cũng không muốn lại tự hỏi, bởi vì chỉ có không tự hỏi mới không cần suy nghĩ đến việc ném hắn ra.

21.

Nhân tính không chịu nổi đánh cược.

Hoàng Hậu lúc này chỉ là tạm thời đánh mất suy nghĩ làm thương tổn ta, khó có thể biết được sau này nàng có nghĩ đến việc này lần nữa không.


Ta cho rằng, ta hiểu nhân tính, cũng hiểu Hoàng Hậu.

Sau khi Đăng Cao Yến kết thúc được năm ngày, lúc Hoàng Đế lâm triều, Hoàng Hậu mặc một bộ đồ trắng tinh, gõ vang Đăng Văn Cổ ngoài cửa cung.

Tiếng trống thình thịch thình thịch, giống như thiên quân vạn mã tập trung tiến đến.

Người nghe được, không có một ai là không dừng lại, nhìn về phía thanh âm truyền đến. 

Đã rất nhiều năm Đăng Văn Cổ không vang lên. 

Kể từ thời kỳ của Tiên Hoàng, đã có chức quan Cổ đại nhân, phụ trách làm việc ở Đăng Văn Cổ, giải quyết oan khuất cho bá tánh.

Những người dân muốn gõ trống, thường thường không lấy được dùi trống đã bị ngăn cản. 

Cho nên, khi Đăng Văn Cổ vang lên, mọi người nghe thấy đều có cảm giác ngoài ý muốn.

Tiếng trống vang lên hồi lâu.

Cổ đại nhân nghiêng ngả lảo đảo tới báo người gõ trống chính là Hoàng Hậu nương nương.

Khó trách!

Hoàng Hậu muốn gõ Đăng Văn Cổ, ai có thể ngăn cản được chứ?

Văn võ toàn triều, trong đó có cả Hoàng Đế, đều không hiểu ra sao.

Dư Tuyển Hạc tự mình đi một chuyến.

Tới cửa cung, nhìn thấy quần áo mà Hoàng Hậu mặc, sợ tới mức trực tiếp quỳ xuống.

Trên đầu Hoàng Hậu không cài trâm, tóc rối tung, mặc một bộ quần áo màu trắng tinh, trang sức cũng bỏ hết.

Đây rõ ràng là trang điểm cho tội nhân!

Dư Tuyển Hạc mồ hôi như tắm, dự cảm có chuyện lớn sắp phát sinh.

Hắn nơm nớp lo sợ kêu lên: “Bệ hạ thỉnh Hoàng Hậu nương nương đến Thái Minh Điện, nương nương có điều gì oan khuất đều có thể nói rõ ở Thái Minh Điện, chắc chắn bệ hạ sẽ làm chủ cho nương nương.”

Hoàng Hậu buông dùi trống, lãnh đạm nói: “Đi thôi!”

Tại Thái Minh Điện, văn võ bá quan tự đứng thành hai hàng, Hoàng Đế ngồi ngay ngắn trên long ỷ.

Hoàng Hậu đi vào điện, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, nàng hành đại lễ, sau đó ngồi dậy, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Đế Vương, cất cao giọng nói: “Thần thiếp muốn tố cáo.”

Mới đầu biết được người gõ Đăng Văn Cổ là Hoàng Hậu, Hoàng Đế đã kinh ngạc.

Nhưng, sau khi đã đăng cơ hơn hai mươi năm, trải qua vô số kể phong ba từ lớn đến nhỏ, hắn đã sớm mài giũa ra tâm cảnh dù Thái Sơn có sập ngay trước mặt thì cũng không đổi sắc.

Vì thế, khi Hoàng Hậu chân chính quỳ gối trong Thái Minh Điện, trong lòng Hoàng Đế cũng không loạn chút nào.

Hắn coi Hoàng Hậu giống như thần tử, lên tiếng hỏi: “Tố cáo ai?”

Hoàng Hậu đáp: “Là Đương kim Thánh Thượng.”

Cả điện ồ lên.

So với sự kinh ngạc của văn võ bá quan, Hoàng Đế lại vô cùng bình tĩnh.

Hắn rũ mắt, từ địa vị cao từ xa mà nhìn chăm chú vào Hoàng Hậu, trên mặt không có phẫn nộ, không có ngạc nhiên, chỉ có uy nghi của Đế Vương.

Hoàng Đế không nói gì.

Các triều thần phục hồi tinh thần, lại im như ve sầu mùa đông.

Triều đình vốn đang ồn ào đột nhiên lặng ngắt như tờ.

“Hoàng Hậu, nàng về Cung Quảng An đi!” Hoàng Đế lạnh nhạt ngầm ra mệnh lệnh.

Uy nghiêm của Đế Vương không chấp nhận khiêu khích.

Hắn cho Hoàng Hậu một cơ hội đổi ý, nhưng mà Hoàng Hậu mắt điếc tai ngơ.

Đôi tay nàng đặt lên trán, lần một nữa nằm rạp người lễ bái, giọng nói sang sảng như trống lúc bình minh, như chuông chiều, vang vọng khắp Thái Minh Điện. 

“Thần thiếp tố cáo đương kim bệ hạ Triệu Trầm Uyên cướp vợ của tăng nhân, vì hận thù cá nhân, đốt chùa giết tăng, lấy con gái để áp chế mẹ, bức bách vợ của tăng nhân chấp nhận thừa hoan, coi con của tăng nhân là Lục Công chúa, nhập vào hoàng gia ngọc diệp, hành động này vi phạm tổ chế, táng tận thiên lương, bất hiếu tổ tiên, uổng làm vua của một nước!”

 

Trên triều đình, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo