Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên triều đình, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Giây tiếp theo lại loạn cào cào.
“Lại có việc này…”
“Không ngờ Lục công chúa không phải con đẻ của bệ hạ…”
“Hoang Đường! Lại còn sách phong nàng làm Thái Bình Ngự Công Chúa!”
“Công kích phu quân, buộc tội Đế Vương, Đại Nho Vân Sơn thật sự dạy được một cháu gái tốt!”
“Bệ hạ hồ đồ, sao có thể làm được những việc hoang đường như thế?”
“Đốt chùa sát tăng, hoá ra là vì muốn cướp đoạt vợ của tăng nhân, quả thật là việc làm của hôn quân, hôn quân!”
Triều đình loạn thành một nồi cháo.
Hoàng Đế nguyên bản bình ổn trên long ỷ, khi nghe thấy những lời nói như “cướp vợ của tăng nhân”, trong mắt chợt quay cuồng mây đen.
“Người đâu!” Giọng hắn lạnh lẽo, giống như gió lạnh thổi vào xương cốt, khiến cho người nghe phát lạnh, “Hoàng Hậu điên cuồng, dĩ hạ phạm thượng, coi rẻ quân vương, không thể thừa thiên mệnh, nay phế hậu biếm vào Nghi Môn Cung”
Nghi Môn Cung cũng là lãnh cung.
Hoàng Hậu vừa nghe được lệnh, mặt không đổi sắc: “Thần thiếp tự biết có tội, cho nên đã mặc đồ tội nhân mà vào Thái Minh Điện, thần thiếp nguyện thừa nhận cơn giận của bệ hạ, trả lại phượng ấn, nhưng mà, tội của bệ hạ phải chịu phạt thế nào?”
Hoàng Đế giận tím mặt: “Trẫm là Thiên tử, là vạn dân chi chủ, nếu trẫm có tội, chỉ có thiên phạt.”
Hoàng Hậu kêu to: “Thiên tử có tội cũng như thứ dân!”
Lời này vừa nói, cả triều đều kinh sợ.
Thái Tử quỳ xuống đất: “Phụ hoàng thứ tội, mẫu hậu tuyệt đối không có lòng bất kính, mong phụ hoàng bỏ qua cho mẫu hậu lần này, nhi thần nguyện chịu phạt thay mẫu hậu.”
“Câm miệng!” Hoàng Đế tức giận mắng Thái Tử, “Mẹ có tội, con chịu trách nhiệm, có mẹ như thế, ngươi làm sao có thể làm trữ quân của Đại Thịnh ta?”
Hoàng Hậu nghe vậy, khinh miệt mà cười: “Bệ hạ không cần lấy Thái Tử ra uy hiếp ta. Thần thiếp đã gõ Đăng Văn Cổ nghĩa là đã chuẩn bị hết mọi thứ rồi.”
“Hôm nay người vào Thái Minh Điện, không theo khuôn phép cũ của Vân Hoàng Hậu, mà là Vân A Mãn đã từng nổi tiếng kinh sư!”
Hoàng đế trầm mặc không nói một lúc lâu.
Mắt của hắn màu đỏ tươi, tức giận nhìn chằm chằm Hoàng Hậu, trậm rãi đứng dậy từ long ỷ, xoay tay rút ra bội đao đeo bên eo của ngự tiền thị vệ.
Đao ra khỏi vỏ.
Lưỡi dao vạch lên mặt đất lạnh băng.
Quần thần thấy thế, mỗi người đều sợ tới mức hồn vía lên mây.
“Bệ hạ không thể!”
“Bệ hạ nghĩ lại!”
“Bệ hạ bớt giận!”
Trên đại điện, hết đợt này đến đợt khác, tất cả đều là tiếng cầu tình.
Các triều thần quỳ đầy đất.
Người nhát gan đã sớm sợ tới mức xụi lơ.
Thái Tử dùng đầu gối đi tới trước mặt Hoàng Đế, ôm lấy chân hắn, cầu xin hắn bỏ qua cho Hoàng Hậu.
Thần sắc của Hoàng Đế không có nửa phần dao động.
Hắn kéo đao, đi từng bước một tới trước mặt Hoàng Hậu, đặt đao trên cổ Hoàng Hậu.
“Vân A Mãn.” Giọng nói của hắn, trừ bỏ lạnh lẽo thì không còn gì nữa, “Trước khi chết, ngươi cần nhớ kỹ một chuyện. Thôi thị là Tài Nhân của Triệu Trầm Uyên ta, từ trước tới nay nàng chỉ thuộc về một mình ta, nữ nhi của nàng là Triệu Trường Sinh, cũng là nữ nhi của ta, là Lục Công chúa của Vương triều Đại Thịnh, là Thái Bình Ngự Công Chúa do trẫm thân phong.”
“Không phải!”
Tiếng “không phải” này không phải là xuất phát từ miệng của Hoàng Hậu, mà đến từ bên ngoài điện.
Trong Thái Minh Điện, giọt nước cũng có thể đóng thành băng.
Giọng nói đột nhiên vang lên, khiến cho các triều thần vốn đã cảm thấy mạng già này sắp không còn nữa, giờ lại treo tim lên.
Bọn họ trợn mắt, nghểnh cổ nhìn ra bên ngoài điện.
Ngoài điện, một bóng dáng ngược sáng mà vào.
Bóng dáng kia nhìn thì gầy ốm mỏng manh, nhưng nàng đứng thẳng tắp, giống như chưa từng cong lưng.
Đó là ta, Triệu Trường Sinh.
22.
Trong Thái Minh Điện, người quỳ đầy đất.
Tất cả bọn họ đều nhìn ta.
Trong mắt những người đó có sợ hãi, có lo âu, có hồi hộp, có khủng hoảng, còn có tò mò.
Duy chỉ có một con mắt nóng rực, lướt qua mọi người, nhìn ta một cái, làm ta khó có thể bỏ qua.
Ta nhìn về phía đó.
Là Tam Hoàng tử.
Hắn cũng quỳ trên mặt đất, lại ngẩng đầu lên nhìn ta.
Giống như năm ta tám tuổi, ánh mắt của hắn có rất nhiều cảm xúc, đều bị sự bình tĩnh che lấp, ta vẫn không nhìn ra lúc này hắn đang suy nghĩ gì.
Ta nhìn hắn trong chớp mắt, sau đó rời mắt đi.
Ánh mắt của ta dừng lại ở trên bóng dáng màu vàng ở giữa điện - Quân Vương của Vương Triều Đại Thịnh, Triệu Trầm Uyên.
Ta bước về phía hắn, mỗi một bước, đồng tử của hắn lại co rút kịch liệt.
Khi ta cuối cùng cũng đi tới trước mặt hắn thì dừng lại.
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt có nỗi đau mãnh liệt.
Chắc là hắn đã đoán được ý đồ ta đến đây, không ngờ lại xuất hiện cảm xúc chật vật như vậy.
Hắn giãy giụa, muốn ngăn cản.
Hắn nói: “Trường Sinh, đừng có tự đào mồ chôn mình, mẹ của ngươi nhất định không muốn nhìn thấy.”
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, để hắn có thể thấy rõ được ý đồ của ta.
Ta không do dự chút nào, kiên quyết nói những lời mình muốn nói cho hắn nghe.
“Ta nói: “Ngươi không xứng nhắc tới mẹ của ta.”