Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 31

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Mà nay lại khác.

Người khác muốn làm nhục muội ấy cũng cần phải nhìn mặt mũi của mẫu phi ta, cũng cần nhìn xem ta có đồng ý hay không.

Ta ra mặt giữ gìn một lần, giống với việc giúp muội ấy chắn hàng ngàn hàng vạn lưỡi gai đâm vào sau này.

Ta cho rằng, sự giữ gìn của ta ít nhất có thể nhận được một câu cảm ơn của muội ấy.

Ngày hôm đó, ta giả vờ ngẫu nhiên gặp muội ấy ở Mộc Thần Cung. 

Trong lòng ta giấu giếm sự lo lắng, tập luyện nhiều lần, nếu muội ấy cảm ơn ta, ta nên trả lời như thế nào, để khiến muội ấy cảm thấy ta thật ra cũng không hề khó thân cận?

Muội ấy cũng không muốn thân cận ta.

Mặc dù không hề có sự ngăn trở của mẫu phi, mặc dù ta chủ động tốt với muội ấy.

Dù sao thì…

Ta đã từng hại chết mẫu phi của muội ấy.

Muội ấy hận ta còn không kịp, làm sao có thể thiệt tình mà cảm ơn chứ?

3.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tám năm.

Trong tám năm này, sức khoẻ của phụ hoàng ngày càng sa sút, người bắt đầu để Thái Tử cùng xử lý triều chính.

Năm thứ 28 phụ hoàng tại vị, Đông Kiên Thành bị phá, Bắc Địch đưa công văn tới, đưa ra rất nhiều yêu cầu vô lý ngạo mạn, trong đó có một yêu cầu rõ ràng viết tiến cống một công chúa đi Bắc Địch làm nô.

Khi nhìn thấy công văn, trong lòng ta run rẩy.

Rất kỳ lạ.

Trong tám năm này, Lục hoàng muội kia của ta không hề lấy lòng ta, nhưng người đầu tiên ta lo lắng lại là muội ấy.

Những năm gần đây, ta dần dần có thể cảm nhận được rằng muội ấy sống trong hậu cung này vô cùng gian nan, cũng dần dần hiểu được vì sao nàng khom lưng uốn gối, vì sao nàng cố gắng sống trong suốt như tàng hình, vì sao nàng thật cẩn thận như đi trên băng mỏng.

Quả nhiên, vừa nghe thấy nói muốn để một Công chúa đi Bắc Địch, tất cả mọi người đều đưa ánh mắt chăm chú lên người Lục hoàng muội.

Hổ lang vây quanh, coi muội ấy như dê béo.

Đầu tiên ta đi tới Vô Hà Điện, tìm hiểu suy nghĩ của mẫu phi.

Ta sợ mẫu phi không muốn bảo vệ muội ấy, muốn hoà giải từ giữa.

Cũng may, mẫu phi không phải là người vô tình, dù sao cũng đã nuôi dưỡng tám năm, cho dù lúc trước có lòng kiêng kỵ thì thời gian cũng đã tẩy hết rồi, cọ rửa sự giận dữ bề ngoài, còn lại là thiện ý ôn nhu.

Không ra ngoài suy nghĩ, lục hoàng muội đã cầu xin dưới danh nghĩa của mẫu phi.

Muội ấy hỏi hỏi mẫu phi có cầu tình cho mình không.

Mẫu phi đồng ý.

Mẫu phi đi cùng Lục hoàng muội đến Cung Quảng An.

Không lâu sau, ta nhận được tin, phụ hoàng ban khẩu dụ, định ra Lục công chúa đi Bắc Địch hoà thân. 

Cuối cùng, Lục hoàng muội vẫn không thoát khỏi vận mệnh đi Bắc Địch hoà thân. 

Ta hỏi phụ hoàng: “Vì sao là Lục hoàng muội?”

Động tác uống trà của phụ hoàng không hề thay đổi.

Chỉ là, nhiều năm qua, làm bạn bên cạnh vua, ta hiểu biết phụ hoàng hơn những người khác rất nhiều.

Ta có thể cảm giác được, khi ta hỏi ra câu hỏi kia, khí thế trên người của phụ hoàng trầm xuống một chút.

Rất nhanh người đã khôi phục lại như thường, bình tĩnh trả lời ta: “Nàng là thích hợp nhất!”

Đó là lần đầu tiên ta rõ ràng mà cảm nhận được, phụ hoàng không thích Lục hoàng muộ.

Không phải.

Nói đúng ra, phụ hoàng chán ghét Lục hoàng muội mới đúng.

Vì sao?

Chẳng lẽ có liên quan tới Thôi Tài Nhân ư?

Ta tự lục tìm trong trí nhớ những tin tức về Thôi Tài Nhân, đột nhiên phát hiện ra, hậu cung có nhiều nương nương như thế, chỉ có tin tức về Thôi Tài Nhân là ít vô cùng.

Chỉ biết, năm ấy phụ hoàng Bắc tuần, mang về một nữ tử từ Đạo Tắc Sơn.

Phụ hoàng ở Đạo Tắc Sơn gặp tăng nhân hành thích, nữ tử này đã cứu mạng phụ hoàng.

Phụ hoàng cảm kích nàng, mang nàng về cung, lúc đầu là phong phi, đáng tiếc là sau đó không hiểu vì cớ gì, nàng làm phụ hoàng tức giận, bị phế bỏ phi vị biếm đến Thừa Trạch Điện.

Sau đó, cho dù nàng sinh ra Lục hoàng muội, cũng không nhận được ân sủng của phụ hoàng.

Phụ hoàng luôn khoan dung đối với các Công chúa.

Hắn không thể vô duyên vô cớ mà ghét bỏ Lục hoàng muội, nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là năm đó Thôi Tài Nhân không hiểu vì cớ gì mà chọc tức phụ hoàng, khiến cho hiềm khích của người đối với nàng đến giờ đổ hết lên đầu Lục hoàng muội, cho nên hôm nay mới đưa tới tai nạn ngập đầu cho Lục Hoàng muội.

Ta trộm đi Vi Hoa Điện, không yên tâm cô gái có ý chí sắt đá kia, muốn đi nhìn muội ấy một cái, không biết hiện giờ muội ấy có khoẻ không?

Ta lặng lẽ ẩn núp ở đầu tường, thấy muội ấy dựa bên cửa sổ, nhìn sân viện một cách ngây ngốc.

Hoa cỏ ở Vi Hoa Điện tươi tốt, sinh cơ bừng bừng.

Muội ấy ghé bên song cửa sổ, nhìn như một chiếc cây khô.

Có lẽ muội ấy không thể nghĩ ra bất kỳ cách nào, cho dù muội ấy có thông minh đến đâu, lực lượng hiện giờ cũng chỉ có thể tranh đến nước này.

 

Cho dù nỗ lực hơn nữa, cũng chỉ là phí công mà thôi.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo