Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự ghét bỏ của Đế Vương đủ để ép chết bất kỳ một người thông minh nào.
Thật ra, mấy năm nay, nàng đã làm đủ tốt.
Ta tập võ từ nhỏ, đi theo danh tướng học đạo lãnh binh.
Lý tưởng của ta là phụ tá quân vương, trấn thủ giang sơn, để người dân đại thịnh có thể được hưởng thái bình thịnh thế dưới sự bảo vệ của ta.
Mà nay, trong lý tưởng to lớn này, đột nhiên lại có thêm một chút tư tâm.
Bắc Địch cỏn con khổ hàn chi binh, nào dám phạm vào ranh giới của nước ta, làm nhục công chúa Đại Thịnh?
Món nợ mà ta thiếu Lục Hoàng muội, nên trả thôi!
Ta thỉnh tấu với phụ hoàng, muốn mang binh xuất chinh, đuổi đi Bắc Địch, thu lại phần đất đã mất, phục biên quan, trùng kiến Đông Kiên Thành.
Phụ hoàng nghĩ nửa ngày, trả lời: “Chuẩn!”
Ta suất binh về biên giới phía Bắc, vừa đi đã hết một xuân thu, không phụ lời thề, đại thắng mà về.
Mặc rồng của phụ hoàng vô cùng tươi sáng, sách phong ta làm Trấn Bắc Vương.
Ngày hồi kinh, ta gấp không chờ nổi mà đi gặp vị tiểu chủ nhân của Vi Hoa Điện.
Ta đến vào buổi tối.
Đã hơn một năm không gặp, ta đột nhiên đến thăm rõ ràng là không nằm trong dự tính của muội ấy.
Muội ấy kinh ngạc hỏi ta đến có việc gì.
Ta nói: “Lục Hoàng muội, ơn cứu mạng của Thôi Tài Nhân năm đó, ta báo.”
4.
Ta không mong đến lời cảm ơn của Lục hoàng muội.
Vốn là ta nợ muội ấy và mẹ của muội ấy, việc ta làm đều xuất phát từ cam tâm tình nguyện.
Chỉ là, có một góc nào đó trong lòng ta, bí ẩn mà chờ đợi rằng tất cả những điều ta đã làm có thể xoá bớt hận ý trong lòng của muội ấy đối với ta.
Ta không thích khi muội ấy nhìn ta, trong mắt có một tầng sương mù ngăn cách ta bên ngoài, dường như cho dù ta có làm gì cũng vẫn không thể tiêu trừ việc ta đã tổn thương muội ấy.
Kể từ khi mẹ của muội ấy chết vì ta, ta đối với muội ấy vẫn luôn mang lòng áy náy.
Lục Hoàng muội đúng là không nói cảm ơn ta.
Muội ấy nói: “Không đủ.”
Muội ấy nói là không muốn gả chồng, đó là rơi từ đầm rồng vào hang hổ.
Muội ấy nói, nếu quyết định giãy giụa, vậy thì giãy giụa một lần cho xong
Muội ấy nói: “Tam hoàng huynh, muội muốn một toà công chúa phủ chỉ thuộc về muội.”
“Nếu huynh trợ muội được việc, ân oán giữa chúng ta toàn bộ xoá bỏ.”
Ta đồng ý với muội ấy.
Cho dù việc này rất khó làm.
Nhưng nếu muội ấy muốn công chúa phủ, vậy thì thắng một toà công chúa phủ cho muội ấy, có cái gì mà không được?
Ta không cảm thấy khó xử, ngược lại, có một niềm vui sinh ra tự đáy lòng.
Không sợ muội ấy muốn
Chỉ sợ cái gì muội ấy cũng không cần.
Cho dù là chuyện gì, chỉ cần muội ấy mở miệng, đều có thể từ từ mưu tính.
Khi đó ta đã cho rằng, ta đánh cùng Bắc Địch một trận, không chỉ có thể thắng được bình an cho người dân, còn hoà hoãn quan hệ giữa ta và Lục hoàng muội.
Trận đại thắng đầu tiên trong cuộc đời ta, là khởi đầu tốt đẹp chân chính có ý nghĩa!
Ta bắt đầu âm mưu, làm thế nào mới có thể khiến cho Lục hoàng muội được như ước nguyện.
Người khác không biết, ta lại rõ ràng là phụ hoàng không thích Lục hoàng muội.
Không gả chồng mà mở công chúa phủ là đãi ngộ mà chỉ có đích công chúa mới có.
Toàn bộ kinh thành, chỉ có Cảnh Hoà có được vinh dự này.
Lục Hoàng muội muốn có công chúa phủ, đầu tiên phải qua cửa của phụ hoàng. Nhưng mà, nếu mạo muội đẩy muội ấy đến trước mặt phụ hoàng, chỉ sợ không những không thể được việc, ngược lại sẽ đem lại mầm tai hoạ cho muội ấy.
Ta nghĩ trước nghĩ sau, cẩn thận mà đi từng bước, chỉ sợ suy nghĩ không chu toàn, sẽ đặt muội ấy vào nguy hiểm.
Lại không tưởng tượng được, vừa quay đầu, muội ấy đã cùng với nhóm phụ nữ trẻ em Thiệu thị quỳ một chỗ, đem bản thân ném tới trước mặt phụ hoàng.
Phụ hoàng muốn gặp muội ấy.
Khi hạ mệnh lệnh, trong mắt phụ hoàng có sương mù.
Ta thậm chí cảm thấy, sự tức giận của người đối với hành vi bức vua thoái vị của Thiệu thị lão thái quân cũng không bằng đối với Lục hoàng muội.
Ta không khỏi thêm một lần nữa cảm thấy tò mò, rốt cuộc lúc trước Thôi Thài Nhân đã làm chuyện gì? Vậy mà khiến cho phụ hoàng canh cánh đến ngày hôm nay?
Người ta thường nói, người chết rồi, ân oán giận dữ gì cũng hết.
Thôi Tài Nhân đã chết nhiều năm như vậy rồi.
Phụ hoàng hận thù như vậy, ngay cả đứa trẻ do Thôi Tài Nhân sinh ra cũng không chịu buông tha hay sao?
Lục Hoàng muội kinh sợ quỳ gối trước mặt phụ hoàng, giống như lại biến trở về công chúa nhát gan nơm nớp lo sợ thường ngày.
Nếu muội ấy thật sự nhát gan, tại sao dám làm chuyện mà cả thiên hạ không ai dám làm, kêu oan cho Thiệu thị.
Văn võ cả triều còn cẩn thận nhìn từ xa, suy đoán thánh tâm, án binh bất động.
Bình thường muội ấy giống như trong suốt, thế mà trong chuyện có thể mất mạng này, lại kiên định vươn tay viện trợ về phía Thiệu thị.