Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 34

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Muội ấy không tin tưởng ta.

Muội ấy sợ một khi công lao này liên quan tới ta, vậy thì nó sẽ không hoàn chỉnh thuộc về muội ấy.

Ta đoán, khi muội ấy gặp khổ hình, trong đáy lòng thậm chí đã nghĩ rằng, ta căn bản sẽ không đi cứu muội ấy.

Ai mà biết được?

Muội ấy nhẫn tâm, đối với người khác, cũng đối với bản thân. 

Ta vốn tưởng rằng, ta chỉ cần đối xử tốt với Lục hoàng muội một chút, tốt hơn một chút nữa, hiềm khích giữa chúng ta lúc trước sẽ tiêu tan. 

Nhưng mà, từ đầu tới cuối, chỉ có một mình ta nghĩ như vậy.

Muội ấy chưa từng tin tưởng ta, đừng nói đến dựa dẫm vào ta.

Ta nghĩ, có lẽ ta sẽ không đợi được một tiếng huynh trưởng thật lòng.

Trong lòng ta không hề dễ chịu, lại không thể giận dữ với muội ấy.

Muội ấy nhớ mật tin, nhớ di ngôn của Lương Xuân Yên, cuối cùng, có lẽ là không biết sẽ chịu đựng được thêm nữa.

Muội ấy mới nôn nóng gọi ta: “Tam hoàng huynh.”

Cố gắng phóng đại thanh âm, nói: “Nếu… nếu Hoàng Đế luận công hành thưởng, muội, muội muốn Công chúa phủ.” 

Ta nghe rất rõ ràng.

Muội ấy gọi là “Hoàng Đế.” Không phải “Phụ hoàng.”

Trong phút chốc, trong đầu ta có một tia chớp xẹt qua.

Giây tiếp theo là một thân mồ hôi lạnh. 

Ta theo bản năng vùi đầu nhìn chằm chằm về phía muội ấy, những câu hỏi từ rất lâu đã khiến ta bối rối, dường như bí ẩn đã dần dần hé mở, câu trả lời như ẩn như hiện.

Ta tự nhiên thấy kinh ngạc, nói cho bản thân mình, có lẽ là muội ấy không thích phụ hoàng, cũng giống như phụ hoàng không thích muội ấy, cho nên mới trong khoảnh khắc sắp mất đi ý thức mà gọi nhầm?

Tại phủ Trấn Bắc Vương cố ý xây một điện riêng, bố trí giống như Vi Hoa Điện trong Mộc Thần Cung, cũng đặt tên là Vi Hoa Điện.

Sân này là ta chuẩn bị riêng cho Lục hoàng muội.

Ta tạm thời không cho muội ấy một Công chúa phủ, đành phải thay thế bằng Vi Hoa Điện.

Muội ấy ở đây dưỡng thương. 

Thái y sợ muội ấy đau, vì thế tăng thêm chút thuốc có thành phần an thần, hầu hết thời điểm muội ấy đều hôn mê.

Ta vội vàng xử lý chuyện mật tin.

Mỗi ngày, sau khi hồi phủ, dành thời gian để đi thăm muội ấy. 

Hôm ấy, khi ta đi đã là vào buổi đêm.

Nha hoàn bên cạnh muội ấy nói, muội ấy đã ngủ lâu rồi, có lẽ sắp tỉnh.

Ta ngồi bên cạnh giường chờ muội ấy, muốn chờ muội ấy tỉnh lại, nói với muội ấy vài câu, để cho muội ấy biết tình hình phát triển ra sao, để muội ấy an tâm hơn. 

Không bao lâu, quả nhiên muội ấy tỉnh lại.

Chỉ là, vừa mở mắt ra, nhìn thấy ta đã khóc.

Không phải khóc to, cũng không phải khóc thành tiếng, lại không tiếng động mà nước mắt rơi lã chã.

Ta chưa từng thấy muội ấy khóc, vì thế không biết phải phản ứng thế nào.

Bỗng nhiên, muội ấy từ trên giường ngồi dậy, ôm lấy chăn rồi đắp lên người ta, sau đó vươn đôi tay ôm chặt lấy ta.

Muội ấy hỏi: “Mẹ, mẹ có lạnh không?”

Trong đầu ta trống rỗng, chỉ nhớ lại hình ảnh Thôi Tài Nhân đã chết ở Hồ Thái Dịch.

Thi thể của nàng đã bị ngâm hồi lâu, sưng to trắng nhợt.

Đã nhiều năm trôi qua, nữ nhi của nàng chỉ cách một tầng chăn, ôm chặt lấy ta, hỏi câu hỏi mà năm đó muội ấy muốn hỏi mẹ.

Muội ấy muốn hỏi, mẹ có lạnh không…

Hoá ra, ngăn cách mà ta cho rằng có thể tiêu tan, vẫn cứ treo trong lòng muội ấy, hết năm này sang tháng nọ, không thể nào có thể tiêu tan. 

Muội ấy không kêu lên tiếng nào.

Muội ấy vô cùng để ý.

Muội ấy chưa từng tha thứ.

Bởi vì không có cách nào tha thứ, nên chưa từng rời đi.

Cho dù đã bao nhiêu năm qua đi, muội ấy vẫn là cô gái nhỏ, như cũ canh giữ bên Hồ Thái Dịch, bên cạnh thi thể của mẹ.

Muội ấy không chịu đi về phía trước, mà ta lại ngây ngô mà cho rằng…. một ngày kia muội ấy có thể cùng ta sóng vai mà đi.

Ta nghĩ sai rồi, ngay từ lúc bắt đầu ta đã sai rồi. 

Ta suy sụp mà dựa trên thành giường, muội ấy giống như một con chim non không muốn rời đi mà rúc vào lòng ngực của ta.

Khi bọn nha hoàn tiến vào gặp được cảnh này, đều phát ra tiếng hít không khí.

Tâm trạng của ta vô cùng tệ hại, giận dữ mắng bọn họ: “Câm miệng!”

Ta bảo bọn họ đi gọi thái y.

Khi thái y tiến đến, xem mạch cho người trong ngực ta, xem xét trong mắt của muội ấy, nói: “Lục công chúa bị chứng mộng du”

“Đây là tâm bệnh”

“Nếu mạnh mẽ đánh thức, có thể sẽ bị ngây ngốc.”

“Khi nàng phát bệnh, ở bên cạnh nàng.”

“Đợi đến lúc tỉnh, mọi rối loạn về tinh thần sẽ tốt lại.”

Ta với muội ấy, tuy là huynh muội, cũng là nam nữ hữu biệt

Hiện giờ muội ấy quấn chặt lấy ta, có thể sẽ ảnh hưởng đến sự trong sạch của muội ấy.

Ta hỏi thái y có biện pháp nào để muội ấy nhận người khác làm mẹ không.

Thái y thử, nhưng làm thế nào cũng không được.

Muội ấy chỉ nhận ta.

Thái y nói, có lẽ ánh mắt nàng nhìn thấy ta đầu tiên.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo