Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 33

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lục hoàng muội bị phạt cửa nhỏ phía sau điện.

Nơi đó là nơi mà thái giám cung nữ trong cung đi lại, hành động này của phụ hoàng không thể nghi ngờ là để làm nhục muội ấy. 

Sự chán ghét của phụ hoàng đối với Lục hoàng muội khiến cho ta được mở mang tầm mắt.

Ta không dám nói chuyện thay Lục hoàng muội, chỉ có thể nói bóng nói gió, nói với phụ hoàng một vài chuyện thú vị.

Đợi đến khi tâm trạng của người tốt hơn một chút, ta mới giả vờ vô tình mà nhắc đến nàng: “Hình như Lục hoàng muội còn quỳ gối ở cửa sau điện, phụ hoàng khai ân, để nhi thần đi đưa nàng về Mộc Thần Cung, giao cho mẫu phi quản giáo.”

Có vẻ như phụ hoàng nhìn ra tâm tư của ta muốn giải vây cho Lục hoàng muội.

May mà người không ngăn cản ta.

5.

Lục hoàng muội quỳ gối trên đường nhỏ thành một đống nho nhỏ.

Ta bảo muội ấy bò lên lưng ta, cõng nàng hồi cung.

Hậu cung có rất nhiều tiểu nhân âm hiểm, quen dẫm thấp nịnh cao. 

Ta cố ý đi bộ một vòng trước mắt bọn họ, khiến cho bọn họ thấy rõ ràng, người ta cõng trên lưng là ai. 

Có lẽ muội ấy không được sủng, nhưng không phải là không có người bảo vệ. 

Ta cảnh cáo những người khác, đừng có mắt chó xem người thấp. 

Lục hoàng muội rất nhẹ.

Ta cõng muội ấy trên lưng, dường như không cảm thụ được trọng lượng.

Con gái đều như vậy hay sao?

Hay là vì muội ấy quá gầy nên mới thế?

Mẫu phi chắc chắn sẽ không cắt xén thức ăn của muội ấy, chẳng lẽ là phòng bếp làm đồ ăn không hợp?

Theo tính tình của muội ấy, nếu không hợp khẩu vị, nhất định là muội ấy chỉ ăn một ít, ngoài miệng sẽ không nói một câu.

Sau khi phục hồi tinh thần, ta phát hiện mình đang nghĩ gì, dở khóc dở cười.

Muội ấy vẫn chưa coi ta là huynh trưởng.

Ta lại cứ coi như mình thật sự là huynh trưởng của muội ấy vậy. 

Nếu có một ngày, muội ấy thật sự thật lòng gọi ta một tiếng huynh trưởng, không phải là qua loa lấy lệ gọi một câu Tam hoàng huynh, vậy thì ta sẽ vui lắm.

Ta cho rằng, ngày ấy sẽ không xa…

Ít nhất hiện giờ muội ấy cũng giống như các hoàng muội khác, tìm ta nói muội ấy muốn gì, muội ấy đòi thiệp mời đến bữa tiệc khai phủ.

Một lần đòi còn chưa đủ, còn cố ý dặn ta không được quên.

Ta nhịn không được cười.

Hiếm khi muội ấy mở miệng hỏi ta muốn một cái gì đó, làm sao ta có thể quên được?

Thiệp mời này, ta cần phải tự mình đưa tới cho muội ấy.

Vào bữa tiệc khai phủ, ta đợi muội ấy rất lâu, khách khứa đã đến đầy đủ rồi, mãi vẫn chưa chờ được muội ấy.

Sau đó, cuối cùng cũng có người tới. 

Nhưng không phải Lục hoàng muội, mà là tì nữ bên cạnh muội ấy.

Tì nữ kia cầu xin ta tới Lương phủ cứu người, nói là Lục công chúa gặp nạn. 

Ta vội vàng chạy đến Lương phủ

Lương Thu Sảng tâm tư rắn rết, lại nói chưa gặp Lục công chúa.

Ta không biết bọn họ giấu người ở đâu, chỉ sợ rút dây động rừng, giả vờ chỉ tình cờ qua đó.

Trên đường trở về, phía sau còn có người theo dõi.

Ta trở về phủ, bên ngoài vẫn tiếp tục chiêu đãi khách khứa, thật ra lại âm thầm phái tâm phúc đi tới Lương phủ tìm hiểu.

Khi tìm hiểu vị trí ám lao của Lương phủ, ta chạy tới cứu người.

Ta tới muộn rồi.

Muội ấy đã nhận đủ tra tấn.

Đêm đã khuya, cửa cung sớm đã khoá, Lục hoàng muội bị thương nặng không thể trì hoãn, ta đem muội ấy về phủ Trấn Bắc Vương. 

Trên xe ngựa, Lục hoàng muội dựa vào lòng ngực ta, cố gắng chỗng đỡ một hơi nói cho ta chân tướng Đông Kiên Thành bị phá, cùng với địa chỉ giấu thư mật.

Thấy ánh mắt của muội ấy đã tan rã rồi, lại vẫn cố gắng căng dây, không cho phép mình ngã xuống.

Ta bỗng nhiên hiểu được rằng, muội ấy chưa từng nghĩ sẽ dựa vào ta để đạt được phủ Công chúa.

Muội ấy chỉ muốn dựa vào bản thân mình. 

Nếu không phải thế đơn lực mỏng, lực lượng thật sự hữu hạn, muội ấy sẽ không đến gần ta, sẽ không kết minh với ta, càng không để ta tham dự vào kế hoạch của muội ấy.

Ta chỉ là lựa chọn trong lúc muội ấy không còn lựa chọn nào khác. 

Trong lòng muội ấy có mưu đồ.

Muội ấy muốn vì bản thân mình cầu xin một công huân thật lớn, một công lao đủ để so bản thân mình với đích công chúa, một công huân đủ để có thể đổi lấy từ Hoàng đế một toà Công chúa phủ.

Muội ấy tình nguyện trả giá vô cùng đắt.

Trong khoảnh khắc nghĩ thông suốt mọi thứ, ta không biết là cảm thấy phẫn nộ, thất vọng, đau lòng, hay là… khổ sở vì chỉ có chính mình một bên tình nguyện.

Vô số cảm xúc phức tạp rối rắm thành một nùi, khiến cho trong lòng ta cảm thấy hốt hoảng khó chịu.

Rõ ràng muội ấy đã biết manh mối. 

Nhưng lại không hề lộ ra chút tiếng gió nào cho ta biết.

Muội ấy không tin tưởng ta.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo