Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng vui vẻ đến mức reo hò lên.
“Mẫu phi! Không phải trung! Không phải là con!”
Đôi mắt của nàng đầu tiên là tìm kiếm Tần Mỹ Nhân.
Cuối cùng Tần Mỹ Nhân cũng tha cho khăn gấm đáng thương kia, thở phào một hơi, chắp tay trước ngực liên tục nói nhỏ: “A di đà phật, cảm ơn Bồ Tát, cảm ơn Bồ Tát!”
Vĩnh Bình đưa viên cầu cho An ma ma kiểm tra.
An ma ma tuyên bố: “Vĩnh Bình Công chúa, không trúng.”
Người thứ hai là Minh Trân.
Nàng không có dùng nhiều thời gian chọn lựa, cắn răng cầm lấy viên cầu thứ nhất bên trái.
Vặn ra.
Giây tiếp theo, cơ thể nàng cứng đờ, trong miệng hét thảm một tiếng, sau đó ngất đi.
Lưu Chiêu Nghi nháy mắt đứng lên từ trên ghế.
Bọn nha hoàn nhanh tay lẹ mắt đỡ được thân thể Minh Trân, không để nàng thật sự bị ngã xuống đất.
“Lạch cạch…”
Đồ vật trong tay Minh Trân cầm không chắc, để rơi trên mặt đất, vừa vặn lộ ra một nửa có khắc chữ đỏ tươi - Trung.
Lưu Chiêu Nghi mở to mắt, nhìn chằm chằm vào khắc ấn, cả người hoá đá, hơn nửa ngày vẫn không nhúc nhích.
An ma ma khom lưng nhặt khắc ấn lên, cầm trong tay, đưa cho mọi người cùng xem.
Nàng tuyên bố, “Minh Trân công chúa, trung.”
Hoàng Hậu đứng dậy, đang định mở miệng nói chuyện.
Lưu Chiêu Nghi bỗng nhiên cao giọng nói, lớn tiếng gào khóc: “Trân nhi! Hoàng Hậu nương nương mau mời thái y! Thái y đâu rồi? Trân nhi của ta làm sao vậy?”
4.
Minh Trân công chúa chỉ là bị doạ hôn mê bất tỉnh.
Thái y châm cứu cho nàng.
Sau khi nàng tỉnh lại, ôm Lưu Chiêu Nghi kêu khóc, nói nàng không muốn đi Bắc Địch.
Lưu Chiêu Nghi dỗ dành nữ nhi: “Chúng ta không đi, chúng ta không đi!”
Minh Trân trong ngực nàng run bần bật, Lưu Chiêu Nghi dùng đôi mắt đỏ rực trợn lên với Hoàng Hậu, không quan tâm đến tôn ti thể diện, gào khóc, “Hoàng Hậu nương nương, nàng cũng thấy đó, Trân nhi thân thể yếu đuối, làm sao chịu được phong sương Bắc Địch?”
Hoàng Hậu mặt mày bất động, hỏi: “Minh Trân không chịu nổi, chẳng lẽ Vạn Ninh, Vĩnh Bình, Trường Sinh có thể chịu nổi ư?”
Lưu Chiêu Nghi giả câm giả điếc, không trả lời.
Hoàng Hậu cũng không chiều theo ý nàng: “Thăm là tự Minh Chân bắt được, nếu bắt được thì phải làm theo quy định.”
“Đừng có nói hiện giờ nàng vẫn còn khoẻ mạnh, cho dù chỉ còn một hơi cuối cùng, người được chọn đi Bắc Địch chắc chắn là nàng!”
Đêm hôm đó, Minh Trân Công Chúa thắt cổ tự tử, Lưu Chiêu Nghi ôm nàng khóc cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, Lưu Chiêu Nghi mang theo Minh Trân quỳ gối bên ngoài Cung Quảng An.
Hoàng Hậu không gặp bọn họ.
Lưu Chiêu Nghi ở ngoài Cung Quảng An kêu lên: “Hoàng Hậu nương nương, ta chỉ có một nữ nhi là Minh Trân, nếu hôm nay ngài không gặp ta, ta sẽ mang theo nàng đâm đầu chết ở Cung Quảng An.
Hai người cuối cùng được mời vào trong điện.
Hoàng Hậu không thấy bọn họ thì thôi đi, nhưng hết lần này tới lần khác, cuối cùng nàng vẫn mềm lòng.
Ta sợ hãi, sợ phiền phức chưa định mà có thể cứu vãn.
Vừa nhận được tin tức Lưu Chiêu Nghi vào Cung Quảng An, ta lập tức đi tới Điện Vô Hà cầu kiến Tề Quý Phi.
Không ngờ Tam Hoàng tử cũng ở đó.
Rất kỳ lạ, dường như mỗi lần ngoài ý muốn mà gặp, đều là ta quỳ trên mặt đất cầu xin hắn cùng với mẫu phi của hắn.
Ta nhìn giày của hắn còn nhiều hơn là nhìn mặt hắn.
Ta gọi Tề Quý Phi: “Mẫu phi.”
“Hôm qua người đã nói nếu con chọn phải thăm có khắc chữ “trung” thì con phải chấp nhận nghe theo ý trời, người sẽ không giúp con cầu tình.”
“Hiện giờ, người chọn phải thăm có chữ “trung” không phải con, mẫu phi có bằng lòng cầu tình cho con không?”
Tề Quý Phi bất đắc dĩ thở dài.
“Đi thôi!” Nàng nói, “Lưu Chiêu Nghi thật sự khinh người quá đáng.”
Vừa tiến tới Cung Quảng An, đã nghe thấy tiếng khóc vang dội của Lưu Chiêu Nghi.
“Dựa vào cái gì mà Trân nhi phải đi Bắc Địch? Lục công chúa là tỉ tỉ, loại chuyện như hoà thân này không tới phiên Trân Nhi nhà ta!”
Tề Quý Phi nghe được lời này, hừ lạnh một tiếng, lúc này mới dẫn ta vào trong viện.
Hoàng Hậu ngồi ở giữa, khuôn mặt trầm tĩnh, khí chất lạnh lùng.
Thấy chúng ta tới thì ban chỗ ngồi.
Vừa mới ngồi xuống, Tề Quý Phi nhìn cũng không thèm nhìn Lưu Chiêu Nghi đang nửa nằm nửa quỳ trên mặt đất khóc sướt mướt.
Mà trực tiếp quay về phía Hoàng Hậu: “Hoàng Hậu nương nương, người được chọn đi hoà thân là rút thăm để quyết định, đây là ngài đã sớm định ra, hiện giờ đã có kết quả, không có chuyện tuỳ ý sửa đổi chứ?”
Hoàng Hậu gật đầu, nhạt nhẽo liếc mắt nhìn Lưu Chiêu Nghi.
Lưu Chiêu Nghi xinh đẹp quyết rũ, lúc này trong mắt đầy nước.
Nàng vốn đang cầm khăn gấm, tư thái nhu nhược, nghe thấy vậy, đôi mắt giống như kim mà nhìn về Tề Quý Phi: “Quý Phi nương nương, việc này có liên quan gì tới ngươi?”
“Không liên quan gì tới ta ư?” Tề Quý Phi cười ha ha, “Vừa nãy ở ngoài điện ta nghe thấy rõ ràng, người nào đó không bỏ được nữ nhi của mình, mới nghĩ cách muốn đẩy Lục công chúa nhà ta vào hố lửa đó!”
“Lục công chúa nhà ngươi?” Lưu Chiêu Nghi cao giọng nói, âm thanh bén nhọn mỉa mai, “Quý Phi nương nương, ngươi thật sự coi Triệu Trường Sinh là con đẻ của ngươi sao? Ngươi cũng đừng quên, mẹ đẻ của nàng ta là bị Tam Hoàng tử nhà ngươi dẫm lên đầu mà chết đuối ở Hồ Thái Dịch đó!”