Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục công chúa nhà ngươi?” Lưu Chiêu Nghi cao giọng nói, âm thanh bén nhọn mỉa mai, “Quý Phi nương nương, ngươi thật sự coi Triệu Trường Sinh là con đẻ của ngươi sao? Ngươi cũng đừng quên, mẹ đẻ của nàng ta là bị Tam Hoàng tử nhà ngươi dẫm lên đầu mà chết đuối ở Hồ Thái Dịch đó!”
“Câm miệng!”
“Làm càn!”
Tề Quý Phi cùng với Hoàng Hậu một trước một sau tức giận mắng.
Lưu Chiêu Nghi lại không hề lúng túng.
Nàng giơ tay lên, bọn tì nữ nâng nàng đứng lên từ mặt đất.
Nàng cũng không khóc, xinh đẹp mà đứng đó, vẻ mặt mang theo sự điên cuồng không cần gì hết: “Lời dễ nghe ai mà không biết nói, nhưng hiện giờ ta làm gì có tâm tư để vòng vo Tam Quốc với các ngươi?”
“Tề Quý Phi, ngươi thật sự muốn xé rách da mặt chỉ vì một Lục Công chúa do một Tài Nhân sinh ra ư?”
Lưu Chiêu Nghi khí thế kinh người.
Tề Quý Phi bị nàng hỏi đến nỗi sửng sốt.
Lưu Chiêu Nghi thấy thế, thần sắc hoà hoãn, bắt đầu khóc nức nở.
Nàng dùng khăn gấm lau nước mắt trên khoé mắt, giọng nói réo rắt thảm thiết: “Hoàng Hậu nương nương, ngài có Cảnh Hoà Công chúa cùng với Thái Tử điện hạ, Quý Phi nương nương, ngài cũng có Tam Hoàng Tử, xin hai người thông cảm tâm tình làm mẹ của ta, buông tha Minh Trân nhà ta đi!”
Vừa một giây trước nàng hùng hổ doạ người, giờ lại khóc lên thất thanh, lần nữa quỳ rạp xuống đất.
Phía sau nàng, Minh Trân gọi mẫu phi, cũng cùng quỳ xuống đất mà khóc.
Ta nhìn tất cả mọi thứ phát sinh trước mặt, trong lòng có một loại đau đớn không rõ, cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ.
Ta nhìn về phía Tề Quý Phi.
Nàng không phát hiện ánh mắt cẩn thận của ta, ánh mắt nàng dừng ở trên người hai mẹ con đang khóc thút thít, chau mày, trong mắt có vài phần không đành lòng.
Nàng đang thương hại bọn họ.
Thân là mẫu thân, nàng cũng hiểu được nỗi đau chia lìa của mẹ con bọn họ.
Nàng thương cảm cho Lưu Chiêu Nghi phát điên lên vì con gái.
Nhưng… ta thì sao?
Chẳng lẽ không có mẹ khóc vì ta, nên ta bị đưa tới Bắc Địch hay sao?
5.
“Mẫu phi!” Ta ép khoé mắt của mình chảy ra nước mắt, sau đó nhẹ giọng nói với Tề Quý Phi, “Lưu Chiêu Nghi cùng với Minh Trân muội muội mẹ con tình thâm, vậy thì, có phải con sẽ bị đưa đi Bắc Địch không?
Lúc này, Tề Quý Phi mới phục hồi tin thần, quay đầu nhìn về phía ta.
Trong mắt ta phủ một tầng nước mắt, đón lấy tầm mắt của nàng, cố gắng nặn ra một nụ cười buồn bã.
Tề Quý Phi sửng sốt, theo bản năng giơ tay ra lau nước mắt trên má ta.
“Đừng sợ” nàng hạ giọng nói với ta, “Hoàng Hậu nương nương sẽ không mặc kệ Lưu Chiêu Nghi làm bậy đâu!”
Nói xong, nàng không tự nhiên mà vỗ vỗ vào mu bàn tay của ta, dường như đang trấn an ta.
Quả nhiên, sau khi nàng nói những lời này, Hoàng Hậu nương nương mở miệng nói.
“Lưu Chiêu Nghi, bổn cung thương ngươi sốt ruột vì chăm sóc ái nữ, mặc kệ cho ngươi làm loạn một trận, nhưng làm loạn thì làm loạn, việc Minh Trân phải đi Bắc Địch đã thành kết cục đã định, không có cách nào cứu vãn. được.”
“Ngươi đừng tiếp tục làm càn nữa, mang theo thập nhất công chúa trở về Tê Hà Cung của ngươi đi, chuẩn bị cẩn thận.”
“Hoàng Hậu nương nương!”
Thấy Hoàng Hậu không động dung chút nào, Lưu Chiêu Nghi luống cuống.
Nàng dùng cả chân lẫn tay, bò về phía Hoàng Hậu, muốn bắt lấy góc áo của nàng, khàn giọng mà kêu: “ Đây là ngươi muốn ép hai mẹ con chúng ta đi tìm chết hay sao?”
“Câm miệng!”
Hoàng Hậu nheo mắt lại.
An ma ma ngầm hiểu, tiến lên giữ lấy bả vai của Lưu Chiêu Nghi, đè nàng trên mặt đất.
“Thân là phi tần của bệ hạ, ngươi nhìn dáng vẻ hiện giờ của ngươi xem, có còn giống dáng vẻ của một phi tần hay không? Chẳng lẽ vì bổn cung đã khoan dung quá mức mới khiến cho ngươi làm loạn đến mức này?”
“An ma ma”
“Có lão nô!”
“Đưa Lưu Chiêu Nghi và Thập Nhất Công chúa về Tê Hà Cung, trước khi đã xong việc với Bắc Địch, Lưu Chiêu Nghi không được phép rời Tê Hà Cung nửa bước!”
“Lão nô tuân mệnh!”
An ma ma nhấc Lưu Chiêu Nghi từ trên mặt đất lên.
Khắp nơi trong đại điện của Cung Quản An đều quanh quẩn tiếng khóc la không cam lòng của Lưu Chiêu Nghi, còn có tiếng Thập Nhất Công chúa gọi mẫu phi.
Trong lúc ồn ào loạn lạc, chợt nghe ngoài cửa có người kêu lên: “Truyền khẩu dụ của Thánh Thượng”
Ngay sau đó, đại thái giám bên cạnh Hoàng Đế là Dư Tuyển Hạc cầm đầu một đám tiểu thái giám, nối đuôi nhau đi vào.
Sau khi đi vào đại điện, Dư Tuyển Hạc cung kính hành lễ với Hoàng Hậu: “Hoàng Hậu nương nương, truyền khẩu dụ của Thánh Thượng.”
Hoàng Hậu đứng dậy.
Mọi người trong điện cũng vội vàng đứng dậy.
Dư Tuyển Hạc hơi cúi người, đọc to rõ ràng: “Thánh Thượng có chỉ, vì Lưu lão quân gia tuổi tác đã cao, không đành lòng thấy cháu gái gả xa, Thập Nhất công chúa ở lại kinh thành đi, để Lục Công chúa thay thế Thập Nhất công chúa gả sang Bắc Địch.