Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Giọng nói của ta không được coi là ôn hoà, thậm chí có vài phần hùng hổ doạ người, đập nồi dìm thuyền.

Cặp mày của Tam Hoàng tử nhíu đến càng sâu.

Im lặng một lát, giọng nói của hắn trở nên rầu rĩ: “Việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn đã.”

Nói thế này cũng coi như là đã đồng ý rồi.

Khuôn mặt ta giãn ra mà cười, chắp tay thi lễ với hắn: “Đa tạ Tam Hoàng huynh.”

Đêm nay, ta và Tam Hoàng tử đã đạt thành đồng minh.

Ngày hôm sau, ở kinh thành đã xảy ra một chuyện rất lớn.

Hơn một năm trước, Bắc Địch công phá Đông Kiên Thành, tất cả tướng lãnh thủ thành đều chết trận.

Lúc ấy, chiến hoả ở biên quan tung bay, Bắc Địch lòng muông dạ thú, biên giới lung lay sắp đổ, bá tánh nước sôi lửa bỏng.

Triều đình từ trên xuống dưới đều vội vàng đối phó với việc giải quyết mối nguy ở Đông Kiên Thành, không rảnh để lo đến những cái khác.

Mà nay, Đông Kiên Thành đã được trùng kiến, Bắc Địch bị Tam Hoàng tử cầm quân đuổi đi ngàn dặm, từ trên xuống dưới dân tâm đều phấn chấn.

Thiệu thị nhất tộc của các tướng lĩnh thủ thành cũ, lão thái quân cùng với không nhiều phụ nữ và trẻ em trong nhà, từ già lẫn trẻ đều quỳ gối trước cửa cung.

Lão thái quân cầm đầu, kêu oan với thiên tử.

Bọn họ công bố, cả nhà Thiệu thị trấn thủ biên quan mấy chục năm trời, đã giao chiến với Bắc Địch không ít hơn trăm lần, không có lý do gì mà chỉ một đêm đã bị Bắc Địch công phá tường thành, đàn ông con trai của cả tộc đều chết trận.

“Trong đó nhất định có gì đó ám muội, cầu xin Thánh Thượng tra rõ, để an ủi vong linh những người đã chết trận của Thiệu thị nhất tộc.”

Nam định của Thiệu thị, từ các lão tướng kinh qua chiến trường, cho tới những thiếu niên vừa mới vào nghề, tất cả đều chết trận ở Đông Kiên Thành, chỉ có những phụ nữ và trẻ em còn sống ở trong kinh thành là còn sống.

Những người này đang quỳ gối ở ngoài Trường Trực Môn suốt ba canh giờ.

Người dân vây xem bị binh lính đuổi đi.

Quan viên lui tới, có người có giao tình với Thiệu thị, không ít người đã tiến lên khuyên giải an ủi.

Đáng tiếc là, lão thái quân không nghe lời khuyên, kiên trì muốn thiên tử đồng ý với thỉnh cầu của bọn họ.

Nhưng mà, cái gọi là oan tình, cũng chẳng có bất kỳ bằng chứng nào.

Kêu oan không có bằng chứng, điều này không khác gì bức vua thoái vị.

Đứng ở phía trên tường thành và Trường Trực Môn, nhìn Thiệu thị nhất tộc kêu oan không chỉ có một mình ta.

Mùa xuân vẫn còn se se lạnh.

Một người đóng lại áo khoác lông xù, ngay cả đầu cũng chưa lộ ra, đôi mắt nhìn chằm chằm “náo nhiệt” phía dưới tường thành.

Cách xa, nàng lại không lộ đầu, ta không nhìn rõ nàng là ai.

Chỉ là, ta nghe thấy rõ ràng, nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi tì nữ bên cạnh: “Thứ nữ kia nói sao?”

Tì nữ trả lời: “Đại công tử truyền tin đến nói, vẫn chưa cạy được miệng của nữ nhân kia.”

“Đồ vô dụng!” Nữ nhân hung tợn mắng: “Lão thất phu Lương Thu Sảng kia thật là vô dụng, một thứ nữ hèn mọn thôi mà còn không xử lý được.”

Nha hoàn đang muốn đáp lời, phát hiện ta từ phía xa, vội hạ giọng nhắc nhở: “Nương nương, có người tới.”

Nữ nhân im lặng, nghiêng người nhìn về phía ta.

Là Tiêu Tần.

Ta từ xa cúi xuống hành lễ với nàng.

Nàng gật đầu một cái, chầm chậm đi tới trước mặt ta, sau khi nói mấy câu với ta thì mang theo tì nữ rời đi.

7.

Mẹ của Tiêu Tần tiến cung thăm nàng, ta cố ý đi dạo xung quanh cung điện của nàng một vòng, đã nghe được một ít tin tức ngoài dự kiến.

Binh Bộ viên ngoại lang Lương Thu Sảng đại nhân trong nhà có một thứ nữ, tên là Lương Xuân Yên. 

Nữ tử này hiện giờ đang bị nhốt trong nhà lao bí mật của Lương gia chịu hình.

Phụ thân của Tiêu tần, chính là Binh Bộ Thượng Thư, bọn họ kết bè muốn cạy miệng của Lương Xuân Yên để lấy ra bí mật nào đó. 

Còn bí mật là gì? Bọn họ không nói, chỉ là biết rõ ràng trong lòng, ta không nghe được.

Lão Thái Quân và phụ nữ trẻ em của Thiệu Thị vẫn quỳ suốt một đêm ở Trường Trực Môn.

Hoàng đế chưa từng có bất kỳ thái độ nào, mặc kệ bọn họ quỳ, điều này khiến cho rất nhiều đại thần muốn hoà giải từ bên trong chùn bước.

Thật ra, nếu truy cứu cẩn thận, đại tướng thủ thành đánh mất thành trì là trọng tội.

Có lẽ là vì thấy cả nhà Thiệu thị đều chết trận, cho tới giờ, Hoàng Đế vẫn luôn mắt nhắm mắt mở mà không truy trách việc này.

Theo lý, cả nhà Thiệu thị lẽ ra phải mang ơn đội nghĩa, đóng cửa lại, từ giờ đóng cửa cẩn thận khiêm tốn mà sống mới đúng. 

Nhưng mà Thiệu lão thái quân “không biết điều” mà lấy tính mạng cả nhà già trẻ lớn bé để đặt cược với vận mệnh.

Các triều hần mơ hồ thấy rõ sự bất mãn của Hoàng Đế, chỉ dám nhìn từ xa, không dám dễ dàng liên đới tới chuyện này.

Vì thế khi ta đứng trước mặt lão thái quân, lão nhân già yếu nâng lên đôi mắt già nua nhìn ta, có chút kinh ngạc.

Ta quá trẻ.

 

Nàng không nhận ra ta.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo