Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Tuyển Hạc hơi cúi người, đọc to rõ ràng: “Thánh Thượng có chỉ, vì Lưu lão quân gia tuổi tác đã cao, không đành lòng thấy cháu gái gả xa, Thập Nhất công chúa ở lại kinh thành đi, để Lục Công chúa thay thế Thập Nhất công chúa gả sang Bắc Địch.
Sau khi đọc xong khẩu dụ, Dư Tuyển Hạc kẹp mi rũ mắt mà giải thích với Hoàng Hậu: “Lão quân gia sắp 80 tuổi, sáng sớm hôm nay tiến cung cầu kiến vạn tuế gia, vạn tuế gia đã đồng ý việc này để hoàn thành tâm nguyện của lão gia tử.”
Hoàng Hậu gật đầu: “Ý của bệ hạ, bổn cung hiểu.”
Dư Tuyển Hạc cúi đầu cung kính một cái, sau đó mới mang theo một đám tiểu thái giám nối đuôi nhau rời đi.
Thánh chỉ đã hạ.
Kết cục đã định.
Minh Trân sống sót sau tai nạn, cùng với Lưu Chiêu Nghi ôm nhau khóc ầm lên.
Ầm ĩ một hồi như vậy, Hoàng Hậu cũng mệt mỏi phất tay yêu cầu chúng ta rời đi.
Trên đường trở về, Tề Quý Phi không nói gì, cho đến khi vào Cung Mộc Thần, nàng mới mở miệng: “Không phải là bổn cung không cố gắng.”
“Bệ hạ đã ban khẩu dụ, quân vô hí ngôn, việc này không còn cách nào thay đổi nữa, ngươi đành phải chuẩn bị đi Bắc Địch đi thôi!”
Ta nói, “Vâng, thưa mẫu phi!”
Ta cáo biệt Tề Quý Phi như thường lệ, bước chân không loạn mà trở lại nơi ta ở là Vi Hoa Điện.
Lê Tuyết và Hải Đường đi theo sau ta lau nước mắt: “Công chúa, chúng ta thật sự phải đi Bắc Địch sao?”
“Không,” ta trả lời bọn họ, “Ta đi một mình, các ngươi không cần đi theo.”
Hai người lại nức nở lên một tiếng, che mặt mà khóc.
Ta ngồi dựa bên cửa sổ, nhìn sân mà phát ngốc.
Kể từ lúc bắt đầu, trong lòng ta đã rõ ràng, cán cân thắng lợi không ngừng lắc lư, lợi thế thuộc về ta quá ít.
Ta đã từng nghĩ ta sẽ thua.
Chỉ là, cho dù tính đến kết quả xấu nhất, ta vẫn như cũ không thể tưởng tượng nổi….
Một mình đi đến nơi hổ lang, ta phải sống cuộc sống như thế nào đây?
Mẹ, hình như con… rất nhanh có thể tới gặp người rồi.
Ta chôn đầu trong đôi cánh tay, chớp chớp mắt, chớp đi ướt át nổi lên trong khoé mắt.
Điều duy nhất ta muốn làm lúc này là đi gặp mẹ ta lần cuối cùng.
Nhưng mà, vào đúng khoảnh khắc ta nhích người, công văn mà Bắc Địch đưa tới bị Tam Hoàng tử dùng kiếm đâm thủng.
“Đại Thịnh mênh mông, mấy vạn nam nhi thiết huyết, sao có thể để kẻ hèn man di được đà lấn tới?”
Tam Hoàng tử thỉnh mệnh xuất chinh, thể đuổi đi Bắc Địch, thu hồi thành trì đã mất, khôi phục biên quan, trùng kiến Đông Kiên Thành.
Hoàng Đế nghĩ nửa ngày, sau đó hồi phục: “Chuẩn”
Vương sư xuất chinh, vừa đi đã hết một xuân thu, không phụ lời thề, đại thắng mà về.
Bá tánh hoan nghênh trên đường phố.
Mặt rồng của Hoàng Đế vui mừng, sách phong Tam Hoàng tử làm Trấn Bắc Vương, ban cho ở Trấn Bắc Vương phủ.
Ta chưa bao giờ nghĩ tới việc gặp lại Tam Hoàng tử một lần nữa, là hắn thừa dịp nương theo ánh trăng tới cửa.
Cẩm y ngọc phục tôn quý ngày xưa trên người hắn không còn nữa, mà đổi thành thiếu niên tướng quân với giáp trụ rất rộng.
Đứng ở ngoài cửa điện của ta, thân thẳng tắp như tùng.
Ta không hiểu sao mà kinh ngạc, quên mất mời hắn vào nhà ngồi xuống, hỏi hắn vì sao lại đến.
Hắn nói: “Lục hoàng muội, ân cứu mạng của Thôi Tài Nhân năm đó, ta báo.”
Ta nói: “Không đủ!”
Trong miệng ta thốt ra hai chữ này, vượt ra ngoài dự kiến của Tam Hoàng tử.
Hắn sửng sốt một chút, sau đó thần sắc lại khôi phục bình thường, bình tĩnh dò hỏi ta: “Lục hoàng muội muốn gì?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
6.
Tối nay, ánh trăng rất sáng.
Tam Hoàng tử dáng người cao thẳng, một bộ giáp trụ của tướng quân khiến cho ta đứng ở trước mặt hắn, có cảm giác vô cùng cao lớn.
Ánh trăng chiếu đến tấm lưng rắn chắc rộng lớn của hắn, chỉ là, khoảng cách gần gũi như thế, ta vẫn có thể thấy rõ ràng khuôn mặt của hắn.
Trên mặt của hắn có sự ổn trọng đười mài giũa từ việc chém giết trên chiến trường, cùng với sự bình lặng bất động như núi, giống như ta đưa ra yêu cầu dù vớ vẩn thế nào, hắn đều có thể mặt không đổi sắc mà đồng ý.
Ta cẩn thận quan sát một lúc lâu sau, mới quyết định đưa ra đáp án: “Muội muốn xuất cung, muốn có một phủ công chúa của riêng mình.”
Đôi mày của Tam Hoàng Tử dính vào với nhau: “Dựa theo lệ thường, chỉ có đích công chúa xuất giá mới được ban phủ công chúa, các công chúa khác không có đãi ngộ này, các công chúa bình thường sau khi gả chồng cũng phải ở nhà chồng…”
“Tam hoàng huynh.” Ta xen lời hắn, “Ý của muội là, muội không gả chồng, nhưng muội muốn có một phủ công chúa chỉ thuộc về bản thân mình.”
Tam Hoàng tử nhẹ mắng ta: “Ý nghĩ lạ lùng!”
Ta ngẩng mặt lên, không tránh không né mà nhìn vào đôi mắt của hắn, để hắn có thể nhìn rõ sự kiên trì trong mắt ta: “Nếu cái giá của việc xuất cung là gả chồng làm vợ, vậy thì khác nào ra khỏi đầm rồng lại rơi vào hang hổ, có gì khác nhau đâu. Muội đã quyết tâm muốn đấu tranh, cớ sao không đấu tranh một lần cho xong?”
“Tam Hoàng huynh, nếu huynh trợ giúp muội được như ước nguyện, chuyện cũ năm xưa toàn bộ xoá bỏ, được không?”