Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lớp tôi vẫn còn thiếu một người đăng ký thi chạy ba nghìn mét, tôi đảo mắt nhìn một vòng đám con trai trong lớp, ai nấy đều cúi đầu né tránh ánh mắt.
"Để tôi đăng ký."
Từ góc lớp, ánh mắt lười biếng của đại ca nổi tiếng toàn trường, Thẩm Dục, quét tới.
[Không ai được phép giành nổi hào quang của mình. Mình phải cho vợ tương lai thấy tốc độ và độ bền của mình mới được.]
[Chạy mười phút mà không thở dốc luôn.]
Tôi: “???”
Giọng này hình như là của Thẩm Dục...
Nhưng khóe môi cậu ấy vẫn mím thành một đường thẳng, không hề động đậy.
Chẳng lẽ...?
Không chắc lắm, nghe thêm chút nữa xem sao.
[Mình đã bảo anh em sắp xếp rồi, sẽ không có ai dám đăng ký đâu.]
[Lúc đổ mồ hôi thì có thể cởi áo ba lỗ ra, khoe chút cơ bắp của bản thân.]
Tôi: "..."
Có khi nào…lý do thật sự là chẳng ai muốn chạy ba nghìn mét không?
Còn Thẩm Dục, sao lại vừa ngốc nghếch… vừa đáng yêu thế này?
Cậu ấy lại còn gọi tôi là "vợ".
Chẳng lẽ...đúng là cái tôi đang nghĩ sao?
"Vậy nhờ cả vào cậu nhé."
Tôi vội nói một câu rồi nhanh chóng rời khỏi lớp.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi còn nghe được câu “nội tâm” cuối cùng của Thẩm Dục:
[Vợ lạnh lùng quá, chẳng lẽ cậu ấy ghét mình…hu hu!]
Cũng không phải là tôi ghét gì Thẩm Dục.
Chủ yếu là vì tôi và cô bạn cùng phòng, Lý Mộng, đều cực kì dị ứng với mấy người "não yêu đương", chúng tôi chỉ muốn chăm chỉ học hành.
Thế nên bọn tôi đã lập một hiệp ước.
Trước khi tốt nghiệp, ai yêu trước thì người đó là chó.
Ngoài ra còn phải bao cơm ba bữa cho người kia suốt một học kỳ.
Tiền nong không quan trọng, chủ yếu là… không muốn biến thành chó.
Về đến ký túc xá, tôi tu một hơi cạn sạch cốc nước rồi mới bình tĩnh lại.
Sau đó tôi xác định được hai chuyện:
Một: Không hiểu sao, tôi lại có thể nghe được tiếng lòng của Thẩm Dục.
Hai: Thẩm Dục...hình như thích tôi.
Tôi và Thẩm Dục vốn chẳng có chút tương tác nào.
Nhiều nhất cũng là mấy lần tôi đi thu bài tập, cậu ấy không nộp, tôi báo giáo viên, cậu ấy bị trừ điểm.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Nói trắng ra thì, lí do cậu ấy học lại có một nửa là do tôi.
Vậy nên tôi không hiểu nổi, không lẽ cậu ấy có xu hướng thích bị ngược sao?
“Tiểu Tiểu, cậu kiếm được người chạy ba nghìn mét chưa?”
Thấy tôi im lặng, tưởng tôi vẫn còn đang rầu rĩ, nên Lý Mộng lại nói:
“Nếu không có thì tôi bắt Cố Phong đi.”
Tôi lập tức quay đầu nhìn cô ấy:
“Cố Phong là học bá đấy, đến tôi làm lớp trưởng còn không sai khiến được, cậu nghĩ cậu ép được sao? Chuyện này không được đâu, Mộng Mộng.”