Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lý Mộng ra vẻ chẳng có gì to tát: “Cậu ấy nợ tôi một ân tình. Cậu đang nghĩ gì đấy, tôi thấy không ổn là cậu mới đúng đó. Hay là…tôi sắp được ăn cơm trưa miễn phí rồi?”


Tôi giơ ngón tay lắc lắc, dập tắt hy vọng đang nhen nhóm trong lòng cô nàng:


Chị đây không thiếu tình yêu, nhưng rất thiếu tiền.


“À mà đúng rồi, bọn mình có đăng ký thi bóng rổ nữ mà, Cố Phong nói sẽ dẫn bọn mình đi tập luyện.”


Khi đến gần sân bóng, Lý Mộng bổ sung thêm:


“Cậu ấy còn rủ thêm bạn cùng phòng Thẩm Dục nữa đấy.”

 

Không ngờ lại gặp Thẩm Dục sớm như vậy.


Cậu ấy để tóc đen, nhưng giữa mái tóc lại nhuộm vài lọn màu xanh lam, trông nổi bần bật dưới ánh nắng.


Phải nói là, vừa ngông cuồng vừa điển trai.


Mấy nữ sinh xung quanh nhìn không dứt ra được, thi nhau cảm thán Thẩm Dục đúng là đâm trúng tim họ mất rồi.


Còn Thẩm Dục thì vẫn giữ vẻ lười nhác quen thuộc:


“Lớp trưởng sẽ không đến mức đi mách cô về chuyện tóc tai của tôi đó chứ?”


Nhưng trong lòng cậu ấy lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác:


[Tôi đã thu hút được sự chú ý của vợ rồi! Cô ấy còn đang nhìn tóc tôi! Hôm trước nghe cô ấy nói muốn nhuộm xanh lam, tôi lập tức chạy đi làm, không biết cô ấy có thích không nữa á á á!]


Tôi sững người.


Đúng là có lần tôi lỡ miệng nói với Mộng Mộng.


Chỉ vì tôi làm lớp trưởng nên hay bị gắn mác "con ngoan trò giỏi", tôi từng buột miệng nói:


“Mai mốt tôi cũng đi nhuộm tóc xanh cho tụi kia khỏi coi thường.”


Không ngờ… Thẩm Dục lại nhớ kỹ như vậy.


Buổi huấn luyện bắt đầu, Thẩm Dục và Cố Phong bước lên trước làm mẫu các thao tác cơ bản.


Ba bước lên rổ, Thẩm Dục vượt qua lớp phòng thủ của Cố Phong, sau đó nhẹ nhàng ném bóng vào rổ.


Động tác rất đẹp mắt.


Mỗi lần Thẩm Dục ném trúng một quả, cậu ấy lại vén áo lau mồ hôi, để lộ làn da trắng như tuyết và cơ bụng khiến người ta không khỏi nuốt nước bọt


[Chút nữa phải để vợ nhìn kỹ cơ bụng của mình. Chẳng lẽ lại không đẹp bằng mấy “nam thần” trong điện thoại cô ấy sao?]


Thật sự là rất đẹp… đẹp đến mức tôi phải… ực một cái.


Trong khi người khác hét ầm lên, còn tôi thì lại nuốt nước bọt.


Tôi thề, đây là phản ứng sinh lý, không thể điều khiển nổi!


Đến lần thứ năm Thẩm Dục vén áo lau mồ hôi, cuối cùng Cố Phong cũng không nhịn được nữa:


“Thẩm Dục, sao trước đây tôi không phát hiện cậu lại lẳng lơ đến vậy nhỉ?”


Phụt!


Tôi cười đến đau cả bụng!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo