Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 16

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lý Mộng đến phòng bệnh cùng tôi xem livestream trận chung kết ba nghìn mét.


Giữa chừng đã có không ít tuyển thủ bỏ cuộc.


Chỉ còn Thẩm Dục và hai nam sinh đến từ trường thể thao vẫn đang cạnh tranh sát nút.


Cuộc đua gay cấn đến mức… tôi quên cả thở.


Đến vòng cuối cùng, tôi nhận được một cuộc gọi. Vừa cúp máy xong, đã nghe Lý Mộng hét lớn:


“Thẩm Dục ngã rồi!”


Tôi thừa nhận, khoảnh khắc đó, tim tôi như bị ai siết chặt.


“Cậu ấy ngã có nặng không? Có bị chảy máu không? Y tế trường đã đến chưa?”


Lý Mộng nhìn tôi đầy nghi ngờ: “Hứa Tiểu, hình như cậu...quan tâm bạn học Thẩm hơi quá rồi đấy nha?”


Tôi vội nhìn ra chỗ khác: “Tôi đâu có?”


Tôi lấy tay quạt quạt mặt, chắc chắn là máy lạnh hỏng, chứ sao mà nóng dữ vậy.


Lý Mộng lại chỉ vào người ngã dưới sân:
“Ơ? Không phải Thẩm Dục! Đồng phục giống quá nên mình nhìn nhầm.”


“Mà Thẩm Dục tốt thật đấy, còn cúi xuống đỡ người ta dậy nữa. Dù sao thì…hành động này cũng hơi tốn chút thời gian.”


Tôi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cậu ấy không bị thương là tốt rồi.


Lý Mộng lại gào to:


“Hứa Tiểu! Hứa Tiểu! Thẩm Dục bắt đầu tăng tốc rồi! Sau khi ổn định tốc độ và lọt vào top 3, cậu ấy bỗng bùng nổ sức mạnh ở mấy chục mét cuối, một phát vượt lên dẫn đầu! Đầu tiên luôn rồi kia!”


Cậu ấy… thực sự làm được…


Tôi nhìn vào màn hình livestream, thấy Thẩm Dục đang dùng vạt áo đẫm mồ hôi lau mặt, trên gương mặt là nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chói chang.


Đúng lúc đó, Cố Phong bước vào.


“Thằng nhóc này khổ luyện quên ăn quên ngủ mới giành được hạng nhất. Giờ thì chờ nó tỏ tình với ai kia thôi, nó chuẩn bị cả tháng nay rồi đấy.”


Lời của Cố Phong khiến tim tôi bỗng đập loạn nhịp.


Chẳng lẽ… cậu ấy thật sự…


Thẩm Dục bước lên bục nhận giải, hiệu trưởng mời cậu phát biểu cảm nghĩ.


Thẩm Dục: “Gâu gâu!”


Hiệu trưởng: “??”


Cố Phong: “???”


Lý Mộng: “???”


Chỉ có tôi là nước mắt lưng tròng.


Cái đồ ngốc này.


Thẩm Dục nói tiếp:


“Tôi từng giận dỗi nói, nếu còn thích cô ấy nữa thì tôi sẽ học chó sủa.


Bây giờ tôi nhận thua rồi, tôi thích cô ấy đến phát điên mất thôi!


Hứa Tiểu, cậu có muốn cân nhắc một chú sói nhỏ đẹp trai như tôi không?”

 

Tôi giữ lời hứa, hôm nay đi hẹn hò với Thẩm Dục.


Tôi mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, trong trẻo như bầu trời, còn trang điểm tỉ mỉ nữa.


Thẩm Dục không ở ký túc xá, tôi sợ cậu ấy phải chạy đi chạy lại vất vả, nên tôi hẹn gặp cậu ấy tại cổng công viên giải trí.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo