Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để không đến trễ, tôi còn mạnh tay chi tiền gọi xe công nghệ.
Vừa bước lên xe, một mùi hôi khó chịu xộc đến khiến tôi buồn nôn.
Tôi muốn bảo tài xế hạ kính xuống, gọi mấy tiếng “bác tài”…
Thì người đó đột nhiên ngoảnh đầu lại, cười với tôi:
“Tiểu Tiểu, bây giờ đến gọi một tiếng anh cũng không gọi được nữa sao?”
Máu toàn thân tôi như đông cứng lại: “Trần Hà? Anh muốn làm gì?”
…
Khi tỉnh lại, tôi đã bị Trần Hà nhốt trong hầm.
Anh ta trói chặt tôi bằng dây thừng, tay còn cầm một con dao.
“Tôi chờ em lớn từng ngày từng giờ, vậy mà em lại lén lút quyến rũ thằng đàn ông khác, còn ăn mặc đẹp thế này! Tiểu Tiểu, tôi giận lắm đấy!”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta: “Anh có bệnh hả? Tôi không phải đồ vật của bất kỳ ai!”
Như bị tôi chọc giận, anh ta càng kích động: “Em là của tôi! Mãi mãi chỉ có thể là của tôi!”
Trần Hà bắt đầu giật váy tôi ra.
“Cút đi!”
Tôi vùng vẫy, đạp loạn xung quanh, may mắn đá trúng chỗ hiểm của anh ta.
Anh ta ngã vật xuống, tôi lập tức chộp lấy con dao, tranh thủ từng giây cắt đứt dây trói.
Tôi muốn chạy thoát, nhưng tìm mãi không thấy chìa khóa.
Tôi đặt dao lên cổ anh ta: “Mau mở cửa đi!”
Không ngờ anh ta lại đưa cổ sát vào lưỡi dao, da cổ lập tức rướm máu.
“Anh…!” Tôi sững người.
Anh ta lại mang vẻ mặt như được thỏa mãn: “Tiểu Tiểu, tôi thích cảm giác được em để lại dấu vết trên người. Nào, tiếp tục đi.”
Tay tôi run lên: “Trần Hà, anh đúng là đồ điên! Sáu năm trước tôi nên giết anh luôn mới phải!”
“Nhưng em vẫn gọi cho ba tôi, cứu tôi đấy thôi.”
Đúng vậy…Tôi từng giận dữ giẫm lên anh ta mấy cái, nhưng rồi vẫn không nỡ, đã gọi điện báo cho ba anh ta đến cứu.
Trần Hà nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve lưỡi dao: “Chỉ có em là thực lòng quan tâm tôi. Em yêu tôi mà đúng không? Chúng ta mới là người nên bên nhau mãi mãi.”
“Tôi thật sự hối hận vì đã cứu anh. Đáng lẽ phải để anh thối rữa ở ngoài kia!”
Tôi vừa dùng lời lẽ chọc giận anh ta, vừa bất ngờ đâm mạnh dao về phía động mạch cổ.
Nhưng mọi hành động của tôi dường như đều nằm trong dự tính của anh ta. Anh ta dễ dàng chặn được con dao, rồi dựa vào thể lực vượt trội, đè tôi xuống.
“Vừa rồi chỉ đùa chút thôi. Nếu em đã không biết điều, thì chúng ta thử trò kích thích hơn nhé.”
Anh ta đưa dao lướt trên cổ tôi: “Không chiếm được…thì phá đi.”