1.
Trong hậu cung này, ta chính là phi tử quỳ nhiều nhất từ trước đến nay.
Nói thế nào nhỉ?
Chỉ vì ta là người kiên nhẫn nhất.
Gặp chuyện gì, hai đầu gối lập tức dâng lên, chuẩn bị quỳ xuống giải quyết êm đẹp.
Lâu dần, biệt danh “Khuỷu tỷ” lan truyền khắp nơi.
Nhưng ta vẫn bịt tai lại, lẩm bẩm trong lòng: “Đừng nghe, toàn lời ác ý.”
Thật ra ta cũng chẳng thích bị phạt quỳ cho lắm, ta chỉ hơi… thích lười biếng buông xuôi một chút thôi.
Việc vào cung ban đầu cũng chẳng phải do ta muốn.
Mẹ ruột ta có nhan sắc mỹ miều, lại chỉ là thiếp thất, ta là thứ nữ, trên đầu còn có ba vị tỷ tỷ chính thất.
Vì ta thừa hưởng gần như hoàn hảo nhan sắc của mẹ, ba vị tỷ tỷ kia nhìn ta là thấy khó chịu, suốt ngày nắm ta ra hả giận.
Tính tình ta giống mẹ, bà ấy nóng nảy thiếu kiên nhẫn. Dù thân phận thiếp thất, vẫn có thể chửi đến mức chính thất khóc lóc thảm thiết.
Ta cũng vậy, chủ trương sống theo ý mình, tùy tâm sở dục.
Lần nhị tỷ đi ngang viện ta, ngầm mắng mẹ ta là hồ ly tinh.
Ta lập tức quỳ sụp xuống trước mặt nàng, dập đầu cái rầm:
“Xin lỗi, xin lỗi, tại muội không nên xinh đẹp như vậy. Nếu làm chướng mắt tỷ, muội liền nhảy xuống hồ cho tỷ vui lòng.”
Nói xong, ta tung người nhảy cái ùm, nước bắn tung tóe ướt cả vạt áo nhị tỷ.
Cảnh tượng này vừa hay bị cha ruột (Tra phụ) nhìn thấy, nhị tỷ lập tức được thưởng một trận “măng tre xào thịt”.
Đại tỷ vu khống ta trộm trâm của nàng, lật tung cả phòng ta cũng chẳng tìm ra.
Nàng tức đến mức muốn lục soát người ta, cứ thế nhìn thấy mông với ngực ta to hơn nàng.
Đại tỷ trực tiếp sụp đổ tinh thần.
Để chứng minh thanh bạch, ta đốt luôn cả căn phòng.
Đại tỷ vẫn không tha, nói ta tiêu hủy chứng cứ. Ta hướng về nàng nở nụ cười chiều chuộng, lắc đầu.
Sau đó chuẩn bị bước vào trong biển lửa, tra phụ hoảng hốt kéo ta lại.
Mắt đỏ ngầu, giơ tay tát cho đại tỷ một cái thật mạnh.
Cảnh này khiến đại tỷ, nhị tỷ và tam tỷ (đang định tìm ta gây sự) đều ngẩn người, không dám gây chuyện nữa.
Từ đó về sau, mấy tỷ tỷ nhìn thấy ta đều tránh xa, có lẽ vì nhan sắc ta quá tốt, nhìn vào dễ…ngại ngùng.
Trong nhà muốn vạn sự hưng, quả nhiên một nhà toàn người nóng nảy, cần có một người tính tình ổn định.
Vì vậy ta thường khuyên bảo mẹ ruột: nên bớt nóng tính đi, học theo ta nhiều chút.
2
Mẹ ruột ta lúc nào cũng nói ta phải tranh khí, “hổ mẫu sinh khuyển nữ”.
Ta chẳng quan tâm, muốn gà hóa rồng cũng vô ích.
Ta đã lớn rồi.
Ngày cung đình phái người đến đón, nói muốn chọn một nữ nhi nhà ta tiến cung.
Tra phụ uống ba chén trà, chạy năm chuyến nhà xí (nghi bị mẹ ta bỏ thuốc xổ), sau đó đập bàn cái rầm, chỉ vào ta nói:
“Tiểu tứ nhan sắc tốt, lại am hiểu đạo quan trường, giống cha như đúc, chính là nhân tuyển tiến cung lý tưởng nhất!”
Mẹ ta chống nạnh chửi lớn:
“Ngươi cái lão già đáng ch ết! Chỉ biết đẩy con gái ta đi chịu c hết!”
Cha ta vội vàng chữa cháy:
“Đại nữ xấu xí, nhị nữ kiêu ngạo, tam nữ tóc mái che kín mắt, nhìn là biết loại âm u, bọn chúng thật sự không hợp vào cung!”
Ta: … Nói đạo quan trường là gặp chuyện gì cũng quỳ sao? Vậy cha lăn lộn quan trường bao năm, sao vẫn chỉ là một tiểu tiểu Lễ bộ thị lang?
Ngày tiến cung, gió lớn kinh người, lớn đến mức che lấp luôn tiếng kêu thảm của tra phụ.
Ta biết, về nhà lần này cha chắc chắn sẽ bị mẹ ruột và đích mẫu hỗn hợp song đánh.
3.
Trước lúc ra đi, cha ta nói rất coi trọng ta, bảo ta phải giữ vững phong độ.
Nói ta nhất định có thể phong hầu bái tướng, mang cả nhà gà chó lên trời.
Ta bị cha khích lệ đến máu sôi sục, hừng hực khí thế.
Hào hứng bước vào cung, bắt đầu thực tiễn.
Ý nghĩ thì phong phú, hiện thực thì xương xẩu.
Đúng vậy, ta bị đày vào Lãnh cung.
Lãnh cung đổ nát, bốn bề gió lùa.
Đêm khuya gió lạnh thốc vào, tiếng rít như quỷ khóc sói hú.
May mà ta không tin ma quỷ.
Nếu không chắc đã bị dọa chế t.
Ở Lãnh cung cũng không phải hoàn toàn vô ích, ít nhất mỗi ngày ta có thể ngủ đến tự nhiên tỉnh.
Không cần dậy từ tờ mờ sáng chạy đến chỗ Hoàng hậu điểm danh.
Đặc biệt là mùa đông, trong chăn ấm áp, căn bản không muốn chui dậy.
Ta gãi đầu gãi tai: Lẽ nào phải biết ai sáng nay sẽ đến thỉnh an chứ?!!!
Thật là muốn mạng người!
Nghĩ đến Hoàng thượng còn phải dậy sớm hơn ta rất nhiều để thượng triều, trong lòng ta lại thấy cân bằng phần nào.
Đang nghĩ ngợi, thái giám bên cạnh Hoàng thượng là Lý An bưng hộp gỗ đến đưa cơm cho ta.
Món ăn tinh xảo lần lượt được bày ra bàn, ta nuốt nước bọt đánh ực một cái.
Lý công công cung kính nói:
“Nương nương, Bệ hạ sai nô tài hỏi ngài đã biết sai chưa?”
Ta: “Ta không biết ta sai ở đâu.”
Lý công công bất đắc dĩ thở dài, dẫn người rời đi.
Sau khi ta tiến cung, vì nhan sắc, ba ngày năm bữa bị các phi tần khác châm chọc.
Vì ta chỉ cần một lời không vừa tai là quỳ gối, nhảy hồ, đốt nhà.
Liên tục đổi ba chỗ ở, còn bị đồn là “điên phụ”.
Tin đồn lan đến tai Hoàng thượng, ngài đích thân đến viện của ta.
Đó là lần đầu ta gặp một nam nhân tuấn mỹ đến thế, toàn thân toát lên khí chất cao quý, vai rộng eo thon, nhìn như tiên nhân giáng thế.
Ngài nhướng mày, cười khẽ:
“Ngươi chính là cái "điên phụ" kia sao?”
Ta quỳ ngay xuống trước mặt ngài, thành thật trả lời:
“Thần thiếp không phải điên phụ, thần thiếp chỉ là người có tính tình ổn định, không thích động thủ với người khác.”
4.
Hoàng thượng thong thả bưng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.
Sau đó bắt đầu cẩn thận đánh giá ta từ trên xuống dưới.
Hồi lâu, ngài mới chậm rãi mở miệng:
“Không tệ, quả là một mỹ nhân.”
Ta nhịn không được cong môi cười.
Tên cẩu Hoàng đế này mắt nhìn vẫn còn khá tốt.
Ngài đưa tay đỡ ta đứng dậy. Chân ta tê cứng, vừa đứng chưa vững đã loạng choạng ngã nhào vào lòng ngài.
Hương tuyết tùng nhàn nhạt lập tức chui vào mũi, ta nhịn không nổi, vùi mặt vào hõm cổ ngài hít một hơi thật sâu.
Thốt lên: “Bệ hạ, ngài thơm thật đấy.”
Đầu tai Bùi Chiêu đỏ bừng, cổ cũng nhanh chóng lan đầy một tầng hồng nhuận.
Ngài lắp bắp: “C… có sao?”
Nhìn bộ dạng ấy của ngài, đúng là thuần tình.
Ta thích nhất chính là mỹ nam thuần tình.
Ta cố ý đổ hẳn vào lòng ngài, đôi mắt long lanh nước: “Bệ hạ, chân thần thiếp đau.”
Bùi Chiêu hoảng thần ngay lập tức, vội vàng vén ống quần ta lên. Quả nhiên hai đầu gối tím bầm, nhìn mà rợn người.
Ánh mắt ngài dần tối sầm: “Đây là ai làm!”
“Ngài cũng biết mà, thiếp chẳng có gia thế, chẳng có bối cảnh, chỉ có mỗi bộ da đẹp. Vào hậu cung này chỉ có nước bị người ta bắt nạt thôi.”
“Thần thiếp quỳ một chút thì có sao đâu, chỉ cần không gây phiền toái cho Bệ hạ là được.”
Lần này Bùi Chiêu càng thêm áy náy, vội sai người mang thuốc trị thương tốt nhất đến.
Ngài tự tay bôi thuốc cho ta.
Vừa bôi vừa nói: “Sau này nếu chúng bắt nạt ngươi, cứ nói với trẫm.”
Ta cố ý làm bộ e thẹn: “Thần thiếp vẫn sợ.”
“Vậy ngươi dọn vào tẩm cung của trẫm ở đi.”
Trong lòng ta mừng rỡ như điên, nhưng vẫn phải giả vờ giữ kẽ một chút.
“Như vậy… có ổn không ạ?”
Bùi Chiêu nắm chặt tay ta: “Có gì mà không ổn? Ngươi là phi tử của trẫm, ai dám nói nửa lời.”