Dàn Hậu Cung Trà Xanh Của Nhàn Phi - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
5
 
Ngài đã nói thế rồi, ta nếu còn giữ kẽ nữa thì thật chẳng thú vị.
 
Ngay tối hôm đó, ta thu dọn hành lý dọn thẳng vào tẩm cung của ngài.
 
Tẩm cung của Bùi Chiêu rộng rãi sáng sủa, giường còn mềm hơn giường của ta rất nhiều.
 
Bùi Chiêu lộ rõ vẻ kinh ngạc trong mắt, không ngờ ta lại là loại người hành động nhanh đến vậy.
 
Tắm rửa xong, ta không kịp chờ đợi, lập tức nhào đến đè Bùu Chiêu lên giường.
 
Đang lúc ta hôn ngài say đắm, ngài đưa ngón trỏ chặn lại môi ta: “Chúng ta… tiến triển thế này có phải hơi nhanh quá không?”
 
“Nhanh gì chứ, thiếp xinh đẹp thế này, đáng lý ra là ngài chiếm tiện nghi mới phải.”
 
Không đợi ngài kịp mở miệng, ta đã “xào nướng” ngài một trận.
 
Sáng hôm sau, ngài che mông đi thượng triều.
 
Suốt buổi sáng ngồi trên long ỷ mà ngồi không yên.
 
Cuối cùng không chịu nổi nữa, ngài thúc ngựa quay về tẩm cung với tốc độ bay.
 
Kết quả phát hiện ta vẫn đang ngủ ngon lành.
 
Trong mắt ngài đầy oán hận.
 
Ngài ngồi xuống mép giường, chống cằm, lặng lẽ nhìn chằm chằm ta.
 
Ta vừa mở mắt ra, một khuôn mặt đẹp trai đã phóng đại ngay trước mắt.
 
Tên cẩu nam nhân này, lại cố ý dụ ta!
 
Ta nhịn không được, lại “xào nướng” ngài thêm một trận nữa.
 
Bùi Chiêu rất dễ đỏ mặt. Mỗi lần sau khi xong chuyện, ngài đều má hồng bừng bừng, ôm chặt ta thở hổn hển.
 
Ta trước nay vẫn tự cho mình là nữ nhân tiết dụ c, cho đến khi gặp Bùi Chiêu.
 
Mới nhận ra mười tám năm trước của ta sống quả là khổ sở.
 
Từ khi ở cùng ngài, ta bắt đầu báo thù tiêu phí, giống như người một đêm thành tỷ phú thì điên cuồng mua sắm, còn ta thì điên cuồng “ăn uống”.
 
Da dẻ ta hồng hào, kinh nguyệt cũng không còn đau nữa, tất cả đều là công lao của Bùi Chiêu.
 
Cuối cùng Bùi Chiêu không chịu nổi, vừa xoa eo vừa trợn trắng mắt: “Ngươi không ép khô trẫm thì không chịu hả?”
 
Ta giả vờ không nghe thấy, tiếp tục ngồi lên đùi ngài.
 
Sắc mặt Bùi Chiêu lập tức xanh mét.
 
“Phóng tứ! Quỳ xuống!”
 
Nhưng ta đâu có hoảng, dạo gần đây đã được ngài nuông chiều đến mức ngang ngược không sợ trời không sợ đất.
 
Ta: “Đất cứng quá, lạnh quá.”
 
Bùi Chiêu: “Vậy ngươi quỳ lên ghế mềm đi.”
 
Ta: “Ghế mềm không có đàn hồi, thiếp muốn quỳ lên cơ bụng của ngài.”
 
Bùi Chiêu: “……”
 
6
 
Một lúc sau, Bùi Chiêu như đã chuẩn bị tâm lý xong.
 
Ngài nắm tay ho khẽ một tiếng, nghiêm túc nói: “Trẫm vẫn có thể phạt ngươi, nhưng vì ngươi yếu đuối mỏng manh, nên trẫm sẽ nhẹ tay một chút.”
 
Nói xong, ngài cởi bỏ áo ngoài, nằm xuống ghế quý phi.
 
Vỗ vỗ cơ bụng, giọng khàn khàn: “Lại đây, quỳ xuống.”
 
Ta mỉm cười duyên dáng, không ngờ ngài lại thật sự đồng ý.
 
Đúng là một nam nhân biết đốt người.
 
Ta nhanh nhẹn cởi giày, quỳ ngay lên cơ bụng của ngài. Nhiệt độ cơ thể nam nhân truyền qua đầu gối, hai tay ngài ôm lấy eo ta.
 
Yết hầu lăn một vòng.
 
“Quỳ cho chắc, quỳ không vững thì trẫm sẽ phạt ngươi thật nặng.”
 
Ta tò mò hỏi: “Phạt thế nào ạ?”
 
Bùi Chiêu như đang suy nghĩ, nhếch môi cười xấu xa: “Trẫm sẽ sai người làm một cái lồng vàng, bên trong lót đầy chăn lông cừu, nhốt ngươi vào đó, để ngươi chỉ có thể nhìn thấy trẫm mà thôi.”
 
Thật là bi ến t hái một chút, nhưng ta thích.
 
Ta cố ý che miệng, tròn xoe mắt, làm bộ đáng thương: “Vậy ngài sẽ tha cho thiếp chứ? Dù kiểu này cũng được… mà kiểu kia cũng được… chỉ là quyền chủ động phải nằm trong tay thiếp…”
 
Mỗi câu ta nói, bàn tay nam nhân ôm eo ta lại siết chặt thêm một chút. Trán ngài đổ mồ hôi, cắn môi như đang cố nhịn thứ gì đó.
 
Đến khi eo sau bị ngài bóp đến đỏ ửng, ngài mới bịt miệng ta lại: “Đừng nói nữa.”
 
Ta thừa cơ cúi xuống, hôn ngài một cái.
 
Cố ý thổi hơi nóng vào tai ngài: “Bệ hạ, thiếp muốn.”
 
Nam nhân cuối cùng không nhịn nổi nữa, bế ngang ta lên: “Cho ngươi, cho ngươi, đều cho ngươi hết!”
 
7
 
Ăn no uống đủ, ta nằm trong lòng Bùi Chiêu.
 
Ta càng ngày càng mê mẩn thân thể của ngài.
 
Thậm chí còn cảm ơn tra phụ đã đẩy ta vào cung.
 
Khi ta và Bùi Chiêu đang “làm cơm” trong tẩm cung, bên ngoài Thục phi thèm đến khóc.
 
Cô ta mắng ta là hồ ly tinh không ngừng.
 
Ta biết, đó là cách khen ta xinh đẹp gián tiếp của cô ta.
 
Liên tục hai tháng, ta và Bùi Chiêu gần như không dừng bước “làm cơm”.
 
Đôi khi ta chọc giận ngài, ngài vẫn bảo ta đến “phạt quỳ”.
 
Quỳ quỳ rồi lại biến vị, hai người lại cùng “làm cơm”.
 
Vì vậy khi Thục phi mang canh đến, Lý công công rất có mắt nhìn, lập tức nói: “Nương nương xin mời về, Thư quý nhân chọc giận Long nhan, đang bị phạt quỳ.”
 
Tĩnh tần làm điểm tâm tinh xảo.
 
Lý công công: “Nương nương xin mời về, Thư quý nhân chọc giận Long nhan, đang bị phạt quỳ.”
 
Lý thường mang túi thơm tự thêu đến.
 
Lý công công: “Nương nương xin mời về, Thư quý nhân chọc giận Long nhan, đang bị phạt quỳ.”
 
Lâu dần, các phi tần tụ lại với nhau xì xào: “Cô ta thích quỳ đến vậy, chẳng lẽ là Khuỷu tỷ?”
 
Bọn họ đâu biết, mùi vị tươi ngon cay nồng chỉ có một mình ta biết.
 
Tục ngữ có câu: Không có ruộng nào bị cày hỏng, chỉ có trâu bị cày ch ết.
 
Bùi Chiêu bây giờ chỉ cần nhìn thấy ta là chân mềm nhũn.
 
Ta không cam lòng, tiếp tục chui vào lòng ngài.
 
Ngài cười khổ một tiếng, giận dữ mắng: “Thư Dung, ngươi đúng là một con súc sinh.”
 
Ta vòng tay ôm cổ ngài, in một nụ hôn: “Cảm ơn đã khen ngợi.”
 
“Đủ rồi!”
 
Ngài đột nhiên giãy ra khỏi vòng tay ta.
 
“Ngươi có phải trong đầu suốt ngày chỉ toàn nghĩ đến chuyện ấy không!”
 
“Ngươi coi trẫm là cái gì chứ?”
 
“Thiếp thích ngài, nên mới như vậy. Thiếp không làm thế với người khác, chỉ với một mình ngài thôi, chẳng phải đã đủ chứng minh sao?”
 
Bùi Chiêu ngẩn ra một thoáng, gãi đầu: “Ừ… ngươi suốt ngày chỉ quấn lấy trẫm, không quấn ai khác, chứng tỏ ngươi yêu trẫm.”
 
Ngay sau đó ngài lại lắc đầu, sắc mặt lập tức lạnh xuống: “Thư Dung, ngươi dám mưu toan tẩy não trẫm!”
 
“Ngươi đi Lãnh cung tĩnh tâm một phen đi, nhiệt tình của ngươi trẫm có chút chịu không nổi.”
 
“Đi thì đi, đồ đàn ông vô dụng!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo