8
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Chiêu lập tức trầm xuống.
Ngài siết chặt nắm đấm, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm ta: “Ngươi nói lại lần nữa xem.”
Ta bị vẻ mặt của ngài dọa giật nảy mình. Hà cớ gì ngài bảo ta nói là ta phải nói, giảm giá phụ nữ quá à?
Ta còn không định nói cho ngài biết.
Ta lộ vẻ khiêu khích: “Thiếp không nói thì không nói, tức ch ết ngài đi, tức ch ết ngài đi!”
Bùi Chiêu đột nhiên cười một tiếng, nắm đấm siết chặt cũng buông lỏng ra: “Xem ra trẫm thật sự đã nuông chiều hỏng ngươi rồi.”
“Người đâu, đem nàng ta đánh vào Lãnh cung cho trẫm. Bao giờ biết sai thì bao giờ thả ra!”
Ta: “??? Không phải chứ đại ca, ngài chơi thật à?”
“Ngài nói lại lần nữa xem!”
Ta hơi tròn mắt, môi khẽ hé.
Bùi Chiêu để lộ nụ cười rất đáng đánh trên khuôn mặt đẹp trai: “Trẫm không nói thì không nói, tức ch ết ngươi đi, tức chế t ngươi đi!”
Nhìn bộ dạng ấy của ngài, ta thầm than trong lòng: Đúng là một tên đàn ông rẻ tiền.
Nhưng ta sẽ không chịu khuất phục đâu.
Thế là, ta bị đánh vào Lãnh cung một cách hết sức cẩu thả.
Khi bị lôi đi, Bùi Chiêu dặn Lý An: “Một ngày ba bữa phải đưa cơm cho nàng ta, đừng để ăn phải đồ không sạch mà sinh bệnh, lây cho người khác.”
Đây chính là lý do mỗi bữa Lý An đều hỏi: “Nương nương, ngài biết sai chưa?”
Trong Lãnh cung, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đủ đầy.
Ngoài việc tương đối yên tĩnh và nhìn từ ngoài vào thì có vẻ đổ nát, thì chẳng có nhược điểm gì.
Xem ra tên cẩu Hoàng đế kia đã đặc biệt dặn dò.
Đối với một người sợ xã hội như ta, những ngày ở Lãnh cung thật sự quá thân thiện.
Ăn xong ngủ, ngủ xong ăn, hoàn hảo thực hiện được lý tưởng nuôi bản thân thành heo con.
Chỉ là ta đã bỏ sót một điểm: ngươi không đi gây chuyện, người khác vẫn có thể đến gây chuyện với ngươi.
9
Hôm ấy, sau khi ăn xong bữa trưa, ta lão luyện bê một chiếc ghế dài ra sân phơi nắng.
Ánh nắng chiếu xuống người, cả người ấm áp dễ chịu.
Ta nhịn không nổi, bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài muốn ngủ gật.
Bỗng nghe bên tường bên kia truyền đến tiếng đấm đá inh ỏi:
“M ẹ ki ếp, một con tiện nhân con hoang của kỹ nữ cũng dám tranh cơm với chúng tao sao?”
“Đánh ch ết nó đi!”
Theo tiếng động, ta trèo lên đầu tường, một bức tranh mỹ nhân tan vỡ, lay động trong gió lập tức đập vào mắt.
Chàng trai đang bị đánh dung mạo tuấn tú, thân hình cao ráo, da trắng như tuyết, đôi mắt hồ ly dường như có ma lực khiến người ta dễ dàng sa vào.
Lúc này chàng lại rũ mi, ngón tay trắng muốt đang che ngực, kêu lên những tiếng rên khẽ đau đớn.
Ta lập tức nổi giận đùng đùng, thật là không thể dung thứ!
Giữa thanh thiên bạch nhật, xung quanh sáng sủa thế này lại dám hành hung mỹ nam như vậy.
Đây chính là chuyện ta – một nữ nhân nhân nghĩa – không thể nhìn nổi.
Ta nhìn trái nhìn phải, thấy bên cạnh có vài viên gạch đỏ, liền lén lút di chuyển qua, nhặt một viên ném mạnh về phía tên kia.
Viên gạch ném trúng chính xác sau gáy tên đó, hắn loạng choạng ngã xuống, đầu óc quay cuồng.
Tên còn lại liếc sang phía ta, buột miệng chửi tục:
“Con tiện tỳ nhiều chuyện! Đừng có xen vào, lão tử đánh luôn cả mày!”
Hắn vừa định lao tới, ta lại ném thêm một viên gạch nữa, đánh cho hắn hoa mắt chóng mặt, đầu đầy sao.
Chàng trai đẹp trai rõ ràng ngẩn ra một thoáng, không ngờ sức chiến đấu của ta lại mạnh đến vậy.
Ta nhìn khuôn mặt tuấn mỹ ấy, nước mắt thèm thuồng suýt rơi ra.
Sao trên đời lại có người đẹp trai hơn cả nữ nhân thế này?
Chàng trai nhìn ta đầy biết ơn:
“Tiểu nhân đa tạ cô nương cứu mạng. Không biết cô nương tên gì?”
Ta buột miệng theo bản năng:
“Gọi ta là "nương tử" là được rồi.”
Chàng trai đẹp trai đỏ mặt, ho khẽ một tiếng:
“Tiểu nhân… vẫn chưa cưới vợ.”
Ta nghiêm túc dụ dỗ chàng:
“Đó là phong tục ở quê ta. Nam tử chưa vợ đều được gọi như vậy.”
10
Chàng trai: “Được… được thôi.”
Tối hôm đó, xuất phát từ tinh thần nhân đạo, ta thu xếp cho chàng vào ở trong phòng mình.
Không có cách nào khác, trong Lãnh cung chỉ có phòng của ta là có thể ở được.
Chàng nói tên mình là Hành Chi, bảo ta gọi chàng là “phu quân”.
Ta tò mò hỏi lại: chàng là một mỹ nam chưa vợ, để ta – một nữ tử nhan sắc như tiên – gọi chàng như vậy có hợp không?
Chàng nhìn ta, ánh mắt sáng rực, cũng rất đường hoàng nói:
“Đó là phong tục ở quê ta. Nữ tử chưa chồng đều được gọi như vậy.”
Ta làm bộ “ta hiểu rồi”, trong lòng thầm nghĩ: hóa ra chúng ta là đồng hương.
Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt rơi lệ giàn giụa.
Ở trong hoàng cung xa lạ này mà gặp được một người đồng hương thật là khó như lên trời.
Thế là hai chúng ta ôm đầu khóc oe oe, nhìn nhau, mắt đỏ hoe:
“Nương tử~”
Ta nước mắt lưng tròng: “Phu quân~”
Tối hôm đó, chúng ta nói từ triết lý nhân sinh đến thơ từ ca phú, cùng ngắm trăng ngắm sao.
Nói đến cuối cùng, ta rất tốt bụng nhường cho chàng một nửa giường.
Chàng cũng là một nam tử thiện lương, dùng thân thể của mình sưởi ấm cho ta.
Đúng là một người rất tốt.
Ta vùi vào lòng chàng, một tay bóp bóp cơ ngực của chàng.
Còn hít một hơi thật sâu: “Phu quân, chàng thơm thật đấy.”
Chàng cũng làm theo, vùi đầu vào ngực ta, cảm thán y hệt: “Nương tử, nàng cũng thơm lắm.”
Lời vừa dứt, máu trong người ta không kìm được mà sôi trào.
Chúng ta… lại gặp nhau rồi!
Không đợi ta kịp phản ứng, chàng đã chống hai tay xuống gối, cúi người xuống, môi lướt qua tai ta một cách nửa chạm nửa không.
Đáy mắt mang theo chút điên cuồng, giọng điệu bá đạo:
“Nói đi, nàng là của ta, chỉ thuộc về một mình ta.”
Ồ, b iến th ái quá, ta thích.
Ta cố ý trêu chàng, nhân lúc chàng chưa kịp phản công, lật người đè chàng xuống dưới.
Hai tay siết chặt cổ chàng, bóp đến mức chàng thở không ra hơi.
Hung dữ quát: “Nói! Ngươi là của ai?”
Lực trên tay ta hơi nới lỏng, trong mắt chàng lóe lên một tia khoái trá, lồng ngực vang lên tiếng cười mê hoặc:
“Ta là của nàng.”
Ta bóp mạnh một cái vào cơ bụng của chàng, hỏi: “Ngươi là của ai?”