Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt hắn hiện lên vẻ thống khổ. Ta còn chưa kịp bịt miệng hắn, đã nghe thấy bên ngoài doanh trướng ồn ào, một đội người giơ đuốc đến gần. Người đi đầu chính là giọng nói của bà mẫu và Kiều thị:
"Chúng ta đi bắt gian, có người nửa đêm tư thông, ở dưới chân thiên tử làm chuyện mờ ám!"
"Nhanh! Đừng để đôi cẩu nam nữ này chạy!"
Tứ ca nghiến răng nghiến lợi:
"Đáng chết!"
Ta hung hăng quay đầu nhìn Ngụy Cẩn Phong dưới đất, hắn liên tục xua tay:
"Không... Lhông phải ta, nhất định là bọn họ tự mình đi theo."
Cửa doanh trướng bị hung hăng vén ra, một đám người xông vào.
Đèn đuốc chiếu sáng rực rỡ bên trong trướng. Bà mẫu và Kiều thị đứng trước mặt mọi người, đắc ý vênh váo:
"Thẩm thị, ngươi nửa đêm tư thông với ngoại nam, đội mũ xanh cho thế tử, còn gì để nói?"
Ta nheo mắt đánh giá một phen, cũng may, trừ bà mẫu và Kiều thị, những người còn lại đều là tùy tùng thị vệ trực đêm trong doanh địa. Bây giờ quá muộn, những quan viên và gia quyến khác đều đã nghỉ ngơi, bọn họ sợ ta trốn, cho nên, trước tiên phải tìm người đến bắt gian.
"Bà mẫu, nhị đệ muội, các ngươi thật sự hiểu lầm rồi, nghe ta giải thích."
Ta mở miệng nói, ra hiệu về phía Tứ ca. Tứ ca hiểu ý, đợi ta di chuyển đến bên cửa chặn đường bọn họ, cũng không biết hắn làm thế nào, đồng loạt dập tắt đuốc trong tay họ. Tùy tùng phát hiện ra điều không đúng, định phản kích, ta liền túm lấy tóc một người, cầm loan đao trong tay, vạch một đường lên cổ hắn. Một luồng máu tươi phun hết lên người bà mẫu đối diện, người kia như gà bị làm thịt, mềm nhũn ngã xuống. Bà mẫu hai mắt trợn trắng, ngất đi. Hai người bọn ta ra tay nhanh như chớp, mấy người không kịp lên tiếng đã bị giết chết. Kiều thị há miệng cũng không kêu ra tiếng, chỉ lặp lại:
"Giết người rồi, giết người rồi."
Bên dưới là một mảnh máu tanh tưởi.
"Các ngươi... Các ngươi, giết người diệt khẩu!"
Mặt mày Ngụy Cẩn Phong cũng trắng bệch. Ta xé toạc áo ngoài của tùy tùng đã chết, bên trong là một lớp huyền giáp, chính là trang phục của quân đội địch quốc ở biên giới.
Kiều thị và Ngụy Cẩn Phong đều ngây dại.
Bọn họ không biết, tùy tùng và thị vệ trong doanh địa liệp cung đã sớm bị quân địch thay thế. Lúc này, vù vù mấy tiếng, mấy mũi tên lửa bắn vào nóc trướng, doanh trướng nhanh chóng bốc cháy. Bên ngoài đã là tiếng la hét giết chóc. Sắc mặt Tứ ca vẫn trầm ổn như nước:
"Vẫn bị lộ rồi!"
"Liều mạng!"
Ta xé xuống áo choàng và váy lụa đang bọc bên ngoài, bên trong hiện ra là tử kim khải giáp.