Đêm động phòng hoa chúc, ta đội phượng quan nặng tựa ngàn cân ngồi trên giường hỉ - Chương 21

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Chúng ta xông ra khỏi doanh trướng, từ dưới xe ngựa của Hầu phu nhân đang đậu một bên, rút ra mấy thanh trường thương trường đao. Thanh Chi, Bạch Lộ, Lan Sương và Tử Tiêu, không biết từ góc lều nào xông ra, giơ tay tiếp lấy vũ khí ta ném ra. 


"Hai người các ngươi, đi bảo vệ quan viên và gia quyến!" 


"Ngươi tập hợp Ngự Lâm quân đi bảo vệ Hoàng thượng và Thái tử." 


"Còn ngươi, đi về phía nam hội hợp với viện quân, dẫn bọn họ đến!" 


Bốn nha đầu được lệnh, mỗi người dẫn một đội xông ra. Ngụy Cẩn Phong và Kiều thị ngây người như phỗng:


“Chẳng trách ngươi lại ngồi xe ngựa, chẳng trách sao cả ngày không thấy nha hoàn ngươi đâu!" 


Khải giáp tử kim trên người ta trong ánh lửa phản chiếu ánh sáng chói mắt, Ngụy Cẩn Phong hoảng sợ nhìn ta: 


"Tri Ngọc, ta... Có phải đã làm hỏng việc của nàng rồi không?" 


Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn: 


"Ngươi trước giờ vẫn luôn làm hỏng việc của ta!" Cố nén xúc động muốn giết hắn, ta nhảy lên ngựa: 


"Nếu Hoàng thượng có gì sơ suất, ngươi vạn tử nan từ kỳ cữu!"




Trận chiến này kéo dài đến tận chạng vạng ngày hôm sau, viện quân đến, vây kín chủ lực quân địch đã lẻn vào. 


Vẫn còn một nhóm nhỏ địch binh đang tháo chạy. May mắn, Hoàng thượng vô sự, đại đa số quan lại cùng gia quyến cũng bình an. 


Ta đầy mình máu đứng ngay trước liệp cung. Rất nhiều quan viên và gia quyến được cứu muốn bày tỏ lòng biết ơn với ta, lại chần chừ không dám tiến lên. 


Đêm qua, ta với vẻ mặt âm trầm xông vào đám địch, đem sự uất ức trong lòng trút hết lên người bọn chúng. 


Xa xa thì một thương đâm chết, gần thì vung song đao như chém dưa thái rau. 


Trước sau, thân thể, máu thịt tung bay, quân địch nào đụng vào ta đều không may mắn thoát khỏi. 


Khải giáp và mặt ta đều là máu tươi bắn tung tóe, trong ánh lửa như Tu La giáng thế. Quân địch gặp ta đều quay đầu bỏ chạy, quan viên và gia quyến được ta bảo vệ phía sau cũng run như cầy sấy. 


"Đây là thế tử phu nhân của Tiêu Sơn Bá phủ? Bọn họ một nhà có thể sống đến hôm nay thật là mạng lớn!" 


"Đừng nói bậy, đây là tôn nữ của Thẩm lão tướng quân, sao có thể giết người vô tội?" 


"Đúng đúng đúng, nếu không có phu nhân, chúng ta làm gì có mạng sống? Phu nhân uy vũ!" 


Ngay khi ta giết đến đỏ mắt, Tứ ca đã ngăn ta lại: 


"A Ngọc! Mau dừng tay, đều bị muội giết hết rồi! Tổ phụ nói phải giữ lại tù binh!" 


Lúc này ta mới thở hổn hển, dừng lại. 


"A Ngọc, ta biết trong lòng muội hối hận!" 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo