Định Kiến - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Tôi đã phải mất gần nửa đời người mới ngộ ra được một đạo lý.


Rằng đàn ông tốt vốn chẳng bao giờ lưu thông trên thị trường cả.


Chính vì thế, ngay vào khoảnh khắc gặp gỡ Chu Diễn.


Tôi đã quyết định mình phải chủ động tấn công.


Đầu tiên, ngày nào tôi cũng lượn lờ ở công ty Chu Diễn để "cày" độ hiện diện.


Thậm chí vì tình yêu, tôi còn chấp nhận hóa thân thành một người phụ nữ "vụng về trượt chân".


Tôi cố tình ngã nhào rồi ngồi thẳng lên đùi người đàn ông ấy.


Vậy mà Chu Diễn chỉ lười biếng dựa lưng vào ghế, bày ra vẻ mặt cao quý và lạnh lùng.


Anh cười cợt nhả rồi buông lời: "Sao nào, lần này định chơi biện pháp mạnh với tôi à?"


2


Bốn mắt nhìn nhau trong khi tôi vẫn còn đang ngồi trên đùi anh.


Cảm giác có thứ gì đó cồm cộm khá cứng, khiến bầu không khí càng thêm gượng gạo.


Thế nhưng Chu Diễn vẫn nhìn tôi với một vẻ mặt cực kỳ bình thản.


Thực ra mấy ngày nay, tôi gần như đã viết thẳng ba chữ "Em thích anh" lên trên mặt rồi.


Nên chắc chắn rằng Chu Diễn đã sớm nhìn thấu hết tâm tư của tôi.


Càng nghĩ đến đây, tôi càng đỏ mặt rồi vội vã bỏ chạy trối chết.


Bởi tôi đã đoán được rằng, hẳn là lúc nãy khi nhìn thấy một con ngốc cố tình quyến rũ mình, trong lòng Chu Diễn đã cười nhạo tôi đến nhường nào.


3


Nhưng dù vậy tôi vẫn không hề bỏ cuộc.


Thậm chí càng thất bại, tôi lại càng cảm thấy hăng máu hơn.


Tôi vẫn tiếp tục tìm đủ mọi lý do để xuất hiện tại công ty của Chu Diễn.


Cho đến một lần nọ, tôi theo bố đi tham dự một buổi tiệc rượu.


Tại đó, tôi vô tình thấy bố mình đang "đối đầu" trực diện với Chu Diễn.


Bố tôi hất cằm, dường như chẳng thèm để tên nhóc đối diện vào trong mắt.


"Dự án lần này Tổng giám đốc Chu lại trúng thầu, thủ đoạn của cậu đúng là khiến người ta phải bái phục."


"Sao thế, chẳng lẽ Tổng giám đốc Minh đây đang đỏ mắt ghen tị à?"


"Chúng ta cứ chờ xem, với cái tính cách này của cậu, thì chẳng biết sau này con gái nhà ai xui xẻo mới phải gả cho cậu nữa đây."


4


Tôi vốn từng nghe nói rằng bố và Chu Diễn là đối thủ cạnh tranh trên thương trường.


Chỉ là không ngờ quan hệ tư nhân của hai người lại căng thẳng đến mức độ này.


Cách đó không xa, cuộc trò chuyện giữa họ vẫn đang tiếp tục diễn ra.


Chu Diễn dường như đã bật cười khi nghe thấy thế: "Đúng vậy, quả thực là khá xui xẻo."


Anh tùy ý dựa người vào khung cửa phòng bao, rồi lơ đễnh mở miệng nói tiếp.


"Phải rồi, con gái ông hình như cũng có chút ý tứ với tôi đấy, không biết là có người sắp đặt muốn moi tin tức gì từ tôi, hay là do Tổng giám đốc Minh muốn 'đi đường vòng cứu nước', định để tôi phải gọi ông một tiếng Nhạc phụ đại nhân đây?"


Đến lúc này tôi mới hoàn toàn hiểu rõ tại sao bố tôi lại ngứa mắt với Chu Diễn đến vậy.


Người đàn ông này, bề ngoài trông có vẻ lười biếng, nhưng thực chất lại cực kỳ ngông cuồng, kiêu ngạo, tồi tệ, và đặc biệt là miệng mồm vô cùng độc địa!


Tôi đứng lặng ở góc ngoặt, chỉ cảm thấy trái tim mình đang dần nguội lạnh.


Quả nhiên, ngay tối hôm đó bố đã tìm gặp tôi để nói chuyện với vẻ mặt đầy gay gắt.


"Minh Nghiên! Con mù từ bao giờ thế hả? Cái thằng nhãi đó chỉ cần nhìn qua một cái là biết ngay không phải hạng tốt lành gì rồi."


Tôi vừa cậy cậy móng tay vừa lầm bầm đáp lại: "Bố này, thực ra bố căn bản chẳng hiểu gì về anh ấy cả."


"Mày mà còn dám tìm tới nó nữa, mày có tin hay không bố sẽ đi kết liễu nó ngay bây giờ luôn!"


"..."


5


Suốt mấy ngày sau đó, tôi nghĩ mãi mà vẫn chẳng thể nào thông suốt được.


Rõ ràng tôi mang theo một lòng chân thành, thế mà tại sao anh lại có thể coi tôi như một gián điệp kinh tế cơ chứ?


Chính vì không cam tâm, tôi tự nhủ nhất định phải tìm gặp để giải thích rõ ràng với anh mọi chuyện.


Thế là nhân một cơ hội nọ, cuối cùng tôi cũng "tình cờ" chạm mặt được Chu Diễn khi anh vừa mới đi tiếp khách xong.


Quả thực, đẹp trai đôi khi là một loại cảm giác khó tả bằng lời.


Lúc này, cà vạt của người đàn ông đã nới lỏng, để lộ đường nét khuôn mặt sạch sẽ, gãy gọn và đầy nam tính.


6


Lần này, tôi quyết định sẽ nói thẳng mọi chuyện ra mặt bàn cho rõ trắng đen.


"Thực ra việc tôi tìm anh hoàn toàn không phải do bố tôi sắp xếp đâu, là anh hiểu lầm rồi."


"Rồi sao nữa?"


Tôi nén cơn giận trong lòng, gằn giọng nói tiếp: "Rõ ràng là anh biết thừa lý do mà!"


Chu Diễn khẽ cười, bởi lẽ chuyện này vốn dĩ anh chẳng hề để tâm, cứ nghĩ chỉ là cô nhóc con đang làm loạn chút rồi thôi.


Đến lúc này anh mới chậm rãi đánh giá tôi một lượt từ trên xuống dưới rồi hỏi: "Vậy cô thích tôi ở điểm nào?"


Câu hỏi bất ngờ ấy khiến tôi nhất thời bị nghẹn lời.


Phải mất nửa ngày trời, tôi mới rặn ra được vài chữ: "Thì... trông anh đẹp trai."


"Cái này thì tôi biết rồi, còn gì khác nữa không?"


Tôi thầm nghĩ anh đúng là kẻ tự luyến đến mức thượng thừa!


Mặc dù tôi phải thừa nhận rằng anh nói đúng sự thật.


Chu Diễn chán chường nghịch điếu thuốc trên tay, thần sắc lúc này có thể coi là khá kiên nhẫn.


"Em gái à, chúng ta không hợp đâu. Với cái kiểu ngốc nghếch này của em, nếu đổi là thằng đàn ông khác thì có lẽ bây giờ em đã bị lừa đến cái quần cộc cũng chẳng còn. Vậy nên nếu muốn, chúng ta cứ làm bạn bè đi."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo