Định Kiến - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7


Thú thực, tôi cũng vốn là một cô gái nhỏ đầy lòng hư vinh.


Nên việc có một người bạn khác giới vừa đẹp trai lại vừa nhiều tiền, quả thực cũng là một điều rất hấp dẫn.


8


Thế nhưng.


Tôi vẫn kiên trì nói: "Chúng ta hoàn toàn có thể thử tìm hiểu đối phương, rồi sau đó hẵng đưa ra kết luận cuối cùng mà."


Chu Diễn khựng lại một nhịp, rồi tặc lưỡi một tiếng đầy vẻ trêu ngươi.


"Được thôi, để rồi yêu đương, ngủ xong rồi lại chia tay à? Rồi sau đó thì sao, đợi đến buổi tối em lại đi xem mấy cái 'súp gà' tâm hồn, viết sớ tâm thư dài dằng dặc gửi cho tôi, để rồi tôi phải khen em một câu văn hay chữ tốt nhé?"


Giọng điệu của anh nghe tràn đầy vẻ cợt nhả.


Và điều đó khiến tôi sắp bị anh chọc cho tức đến phát điên rồi.


Cảm giác đúng là tức nổ phổi.


Tôi giận đến mức mặt đỏ tía tai, lòng đầy xấu hổ xen lẫn bực tức.


"Tôi sẽ không bao giờ viết tâm thư cho anh đâu! Hơn nữa, tôi cũng chẳng thích anh nhiều đến thế, vả lại anh cũng hay làm màu lắm!"


"..."


Nói xong, tôi liền quay người muốn bỏ chạy ngay lập tức.


Nhưng Chu Diễn chỉ nhíu mày, chẳng nói chẳng rằng đã đưa tay túm lấy mũ áo khoác của tôi rồi xách ngược tôi trở lại.


"Tôi làm màu cái gì cơ chứ? Chẳng phải chính ai đó đã chạy đến tận công ty tôi rồi cố tình ngồi lên đùi tôi sao, giờ lại dám ngồi mà không dám nhận à?"


"Tôi dám chứ, nhưng anh cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì. Cái loại mồm mép trơn tru thế này, chắc hẳn không biết đã yêu đương bao nhiêu lần và chà đạp bao nhiêu cô gái rồi."


"Đừng có mà chụp mũ lung tung cho tôi, sao em giống hệt ông bố của em thế nhỉ, cứ mở miệng ra là nói bừa."


Vì muốn vớt vát lại chút thể diện cuối cùng, tôi nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Ai mà gả cho anh thì đúng là người đó xui xẻo!"


Chu Diễn nghe xong không những không giận mà trái lại còn thấy vui, anh nhếch môi đầy ẩn ý:


"Em đừng có nói trước như vậy, ngộ nhỡ sau này ế thật, hay là cô Minh đây tới làm bà vợ xui xẻo của tôi nhé?"


Nghe câu đó, tôi thực sự muốn xé nát cái miệng đáng ghét của anh ta.


Thế nhưng, vành tai tôi lại phản chủ mà đỏ bừng lên dưới ánh mắt trêu chọc đầy tình tứ kia.


9


Kể từ sau lần đó, khung chat của Chu Diễn cứ thế nằm im lìm không một tiếng động.


Bản thân tôi cũng chẳng còn tìm đến anh nữa.


Cũng may là cô bạn thân đã kịp thời giới thiệu cho vài anh chàng, giúp tôi có người trò chuyện để phân tán bớt sự chú ý.


10


Thế nhưng.


Liệu bạn có thấu hiểu được nỗi đau khi cùng lúc trò chuyện với mười người đàn ông khác.


Mà trong lòng lại chỉ canh cánh nghĩ về duy nhất một người hay không!


11


Chẳng biết là do ma xui quỷ khiến thế nào, mà thỉnh thoảng tôi vẫn cứ nhớ về nụ cười của Chu Diễn đêm hôm ấy.


Đã vậy, những chuyện phiền phức cứ thế nối đuôi nhau kéo đến.


Gần đây có một gã đàn ông đang nhắn tin bỗng dưng lại ngỏ lời yêu, thậm chí còn rủ rê tôi đi ăn đêm.


Trước tình huống đó, tôi chợt thấy lúng túng không biết phải đáp lại ra sao.


Nhưng cũng chính vì vậy, tôi dường như đã tìm được một cái cớ hợp lý để liên lạc lại với Chu Diễn.


Tôi chụp màn hình gửi qua, và vờ vịt hỏi anh xem mình nên giải quyết thế nào.


Anh trả lời bằng một loạt câu hỏi: [Đã gặp mặt bao giờ chưa, nói chuyện được bao lâu rồi?]


[Vẫn chưa gặp, mới được ba ngày thôi.]


[Block hắn đi.]


Lời đáp ấy khiến tôi nhen nhóm lại chút hy vọng: [Nhưng mà tại sao?]


Rất lâu sau đó Chu Diễn vẫn không hồi đáp, lâu đến mức tôi tưởng như mình sắp ngủ gục đến nơi.


Bỗng nhiên điện thoại khẽ rung, tôi liền cố chống lại cơn buồn ngủ để mở ra xem ngay lập tức.


Trong tin nhắn thoại, giọng người đàn ông trầm thấp vang lên, hình như anh đang ở bên ngoài nên vẫn còn lẫn cả những tạp âm ồn ào.


Anh nói: "Em gái à, trong lúc em còn ngồi đó mà phân vân, thì có khi người ta đã đặt phòng khách sạn xong xuôi cả rồi đấy."


Vẫn không cam lòng, tôi muốn thăm dò thái độ của anh thêm lần nữa nên cố ý gõ chữ: [Nhưng anh ta quan tâm tôi lắm.]


Nào ngờ lần này Chu Diễn lại trả lời cực nhanh: [Thế thì em cứ dâng hiến luôn đi, còn hỏi tôi làm cái gì.]


Khoảnh khắc đọc được dòng chữ ấy, trái tim tôi bỗng chốc chìm sâu xuống đáy hồ, vừa chua xót lại vừa đắng chát.


Tôi cũng lờ mờ hiểu ra rằng, Chu Diễn thực sự chẳng hề có chút tình cảm nào với mình.


Có lẽ do thấy tôi im lặng suốt nửa tiếng đồng hồ không đáp lại.


Nên khung chat lại hiện lên thêm một dòng tin nhắn nữa.


Chu Diễn: [Đã block chưa?]


Tôi sụt sịt mũi, chỉ nhắn lại duy nhất một chữ "Rồi".


Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi trực tiếp chặn luôn cả tài khoản của Chu Diễn.


12


Tôi hạ quyết tâm sẽ chấm dứt mối tình đơn phương ngây ngô này ngay tại đây.


Thế nhưng con người ta quả thực không nên đưa ra những quyết định quan trọng vào ban đêm.


Bởi lẽ ngay ngày hôm sau, tôi đã bắt đầu cảm thấy có chút hối hận.


Tôi tự biên tự diễn một vở kịch tuyệt tình như thế, mà có khi Chu Diễn còn chẳng thèm để tâm xem mình đã bị block hay chưa.


Dù sự đã rồi và tôi không còn ôm giữ hy vọng gì nữa, cho dù trong lòng vẫn còn đó chút buồn bã vương mang.


Cứ ngỡ rằng từ nay về sau sẽ chẳng còn bất cứ liên lạc gì với anh nữa.


Thì đúng hôm đó, để vượt qua nỗi buồn thất tình, tôi đã cùng cô bạn thân đi quẩy đến tận đêm khuya mới về nhà.


Khổ nỗi mẹ tôi mất sớm, bố thì đang đi công tác, ngay cả bảo mẫu cũng đã xin nghỉ phép từ trước.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo