Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đứng trước cửa nhà và nhìn cái khóa mật mã đã cạn sạch pin, tôi rơi vào sự hoang mang tột độ.
Trước mặt là cơn mưa to tầm tã, trong khi xe đến khách sạn thì không bắt được, bạn thân thì đã say bí tỉ, gọi điện thoại cho ai cũng chẳng có người bắt máy.
Tôi nắm chặt điện thoại, cắn răng đấu tranh tư tưởng hồi lâu rồi mới chịu lôi Chu Diễn ra khỏi danh sách chặn.
Một cuộc gọi thoại được gửi đi.
Lúc này đã là mười hai giờ đêm, người đàn ông ở đầu dây bên kia dường như vừa bị đánh thức nên giọng điệu chẳng tốt đẹp gì cho cam:
"Ai đấy."
Tôi thừa biết anh đang cố ý trêu chọc mình.
Vì biết mình đang ở thế đuối lý, tôi chỉ dám lí nhí đáp: "Là tôi đây."
"Ồ, hóa ra là cô Minh à, chẳng phải đã block tôi rồi sao, dạo này lại nhớ ra muốn câu dẫn tôi hay gì?"
Nghe giọng anh như thể đã âm thầm dỗi tôi suốt mấy ngày nay vậy.
Hơn nữa, tôi rõ ràng đâu có câu dẫn anh bao giờ.
"Nói chuyện đi chứ."
Chu Diễn mất kiên nhẫn lên tiếng nhắc nhở.
Tôi sực hoàn hồn, giọng điệu ngập ngừng đầy khẩn khoản: "Anh có thể... đến đón tôi được không."
"..."
Anh lạnh lùng hỏi: "Đang ở đâu."
"Ở ngay cửa nhà tôi, khóa cửa hết pin rồi nên tôi không vào được."
"Thế bố em đâu?"
"Bố tôi đi công tác rồi."
"..."
Cuộc gọi bỗng rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Qua đầu dây, tôi nghe thấy tiếng sột soạt của việc mặc quần áo, kèm theo đó là tiếng lầm bầm bực bội của Chu Diễn:
"Mẹ kiếp, tôi đúng là mắc nợ em mà."
Anh vừa vội vã mặc đồ, vừa không quên buông lời mắng mỏ tôi.
"Cái lão già đó là bố em hay tôi mới là bố em hả? Suốt ngày chỉ toàn nói mấy lời thối tha, rồi cuối cùng lại vứt đứa con gái lại cho tôi gánh nợ thế này."
Trong lòng tôi lúc này cũng chẳng dễ chịu gì, bèn lý nhí phản bác: "Chẳng phải chúng ta là bạn bè sao, rốt cuộc thì anh có đến đón tôi không?"
Chu Diễn gằn giọng: "Em đúng là tổ tông của tôi rồi, gửi địa chỉ qua đây mau!"
Nghĩ lại thì, anh đúng là hung dữ thật đấy...
13
Đến lúc Chu Diễn tới nơi.
Cơn mưa cũng đã ngớt đi nhiều, gần như là tạnh hẳn.
Trong làn mưa bụi mờ ảo, người đàn ông gác khuỷu tay lên bệ cửa sổ xe với vẻ đầy lãng tử.
Đầu ngón tay anh kẹp một đốm lửa đỏ tươi, làn khói bốc lên nhanh chóng bị hơi nước đánh tan, lãng đãng giữa không trung.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy anh không mặc âu phục chỉnh tề, mà chỉ diện một chiếc áo phông trắng đơn giản, thế nhưng trông anh lại toát lên chút nét trẻ trung của thời thiếu niên.
"Còn cần tôi mời em lên xe nữa à?"
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn sang phía tôi.
Tôi vội vàng chạy lon ton đến bên cạnh xe.
Vì muốn thể hiện mình biết điều nên tôi định mở cửa ngồi vào hàng ghế sau.
"Minh Nghiên, em coi tôi là tài xế của em đấy à?"
"..."
14
Và thế là, tôi đành phải ngồi vào ghế phó lái để được anh đón thẳng về nhà.
Tất nhiên, suốt dọc đường đi, Chu Diễn đúng là đã nhập vai "bố tôi" một cách vô cùng xuất sắc.
Cho đến tận lúc đã vào đến trong nhà, anh vẫn còn chưa chịu thôi cằn nhằn:
"Khóa cửa hết pin mà mấy ngày trước đó không phát hiện ra à? Tôi thật chẳng hiểu bố em nuôi em lớn kiểu gì nữa. Còn nữa, đêm hôm khuya khoắt con gái con lứa không lo đi ngủ, lại lang thang về nhà một mình mà không có bạn đưa về, có phải em quá yên tâm về đàn ông rồi không?"
Cái anh này, sao mà nói nhiều quá đi mất!
Ngay khi tôi định mở miệng phản bác lại điều gì đó.
Thì Chu Diễn bỗng nhiên nhíu mày hỏi: "Không phải là em vừa đi ăn đêm với cái thằng dở hơi kia về đấy chứ?"
Tôi buột miệng phủ nhận theo bản năng: "Sao có thể chứ, tôi đâu có ngốc đến thế."
"Có điều... tối qua bọn tôi cũng đã chúc nhau ngủ ngon rồi."
Nói xong, tôi lén lút quan sát sắc mặt của anh.
Nhưng thật đáng tiếc, Chu Diễn chẳng hề lộ ra chút cảm xúc nào, chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái sắc lẹm.
"Ngọt ngào ghê nhỉ, tôi bắt đầu muốn 'ship' hai người rồi đấy."
"..."
Câu nói đó khiến tôi bị chặn họng, chẳng biết phải đối đáp thế nào.
Giây tiếp theo, ngay trước mặt tôi, Chu Diễn thản nhiên cởi phăng chiếc áo phông trắng đang mặc ra.
Làn da của anh rất trắng, đường nét cơ bụng hơi nhô lên rõ rệt, bờ vai rộng cùng vòng eo thon gọn trông vô cùng khỏe khoắn.
Cảnh tượng đó khiến tôi lại một lần nữa đỏ mặt một cách vô thức.
Chu Diễn vừa tìm một chiếc áo cộc tay mới để thay, vừa lạnh lùng hỏi: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
Tôi hoảng loạn dời mắt đi chỗ khác, dù chẳng hiểu bản thân đang chột dạ vì cái nỗi gì.
"Cái thân hình học sinh tiểu học chẳng gợi chút ham muốn nào như anh, tôi mới không thèm nhìn đâu nhé."
Nghe vậy, Chu Diễn chỉ cười khẩy một tiếng chứ không thèm phản bác, rồi anh trực tiếp cởi luôn chiếc áo vừa mới mặc vào ra.
Cứ thế, anh thản nhiên đi đến trước mặt tôi với vẻ ngông nghênh muốn chết, như thể đang cố tình trêu ngươi.
"Tôi cứ bắt em phải nhìn đấy, thì sao nào?"
Cảm ơn anh, đúng là vị Bồ Tát sống của đời tôi!