Định Kiến - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nói xong, tôi liền xách túi định rời đi thì bỗng thấy một người quen bước vào cửa. Là Chu Diễn?


Trong vài giây tôi còn đang ngẩn ngơ thì Trương Diệu cũng đã nhìn thấy anh. Anh ta lập tức đứng dậy rồi đon đả chạy tới: "Chu tổng, khéo quá, anh có muốn dùng chút cà phê không, để tôi mời."


Chu Diễn đưa mắt nhìn sang, ánh mắt anh lướt qua Trương Diệu rồi dừng lại trên người tôi. Với vẻ mặt không đổi, anh khẽ nhếch môi: "Được thôi."


Trương Diệu như được sủng ái mà lo sợ, vội vàng nhường chỗ ngồi. Chẳng ai ngờ rằng, Chu Diễn cứ thế nghênh ngang ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.


Anh nhướng mày hỏi: "Cậu đang định làm gì với 'bé cưng' nhà tôi thế?"


Cứu mạng! Anh ấy đang nói cái quái gì vậy?


Cũng may là giọng anh không quá lớn. Sau khi Trương Diệu gọi đồ xong, anh ta xoa xoa tay cười nói: "Chu tổng, hôm nay đúng là trùng hợp thật. Gia đình sắp xếp cho tôi đi xem mắt, không ngờ đối tượng lại là bạn gái cũ, anh xem chuyện này có vô lý không chứ."


Tôi ngồi cạnh mà như ngồi trên đống lửa, bởi tôi sực nhớ mình từng nói với Chu Diễn rằng người yêu cũ của mình đẹp trai hơn anh. Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, sao sau hai năm mà Trương Diệu chẳng đẹp lên tí nào thế này, đúng là nhìn không vô mà!


Chu Diễn vẫn bất động thanh sắc: "Vậy thì hai người cứ bắt đầu giới thiệu về nhau đi xem nào."


Cái người này, tâm địa đúng là xấu xa hết chỗ nói!


Tôi nhịn không nổi nữa, định lên tiếng thì Trương Diệu đã gật đầu lia lịa để khoe khoang: "Nhà tôi chủ yếu kinh doanh vật liệu xây dựng và vận tải, lợi nhuận hàng năm tuy không tiện tiết lộ nhưng nếu Chu tổng có dự án cần hợp tác thì cứ liên hệ tôi."


Nói rồi anh ta liền đưa tấm danh thiếp qua, sau đó lại nhìn về phía tôi mà tiếp lời:


"Quê anh ở thôn Tất Trang, bố anh tay trắng dựng nghiệp nên hiện tại công ty ở Hải Thành cũng đã ổn định. Vì anh tốt nghiệp xong là vào làm cho gia đình luôn nên doanh thu mười năm tới chắc chắn sẽ không tệ đâu. Nghiên Nghiên, theo anh thì em nên..."


Chu Diễn nghe đến đây thì dường như đã phát chán, anh chậm rãi cắt ngang: "Thôn Tất Trang các cậu, đúng là toàn hạng 'trang bức' (làm màu)."


Trương Diệu cười gượng gạo đáp lại: "Cũng bình thường thôi mà, chỉ là chút hình thức thôi. Nghiên Nghiên, anh biết em nhất thời chưa thể tha thứ cho anh, nhưng hôm nay lại có cả Chu tổng làm chứng, anh tin rằng cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị, anh nhất định sẽ..."


"Đã là người không có cơ hội thì tốt nhất đừng có chuẩn bị lung tung làm gì cho mệt."


"..."


Đợi cho hai người họ nói xong, tôi mới lạnh lùng lên tiếng: "Hai anh có bị bệnh không đấy?"


Chu Diễn hất cằm về phía đối diện: "Em nghe thấy chưa?"


"Tôi đang nói là cả hai người các anh, có phải bị bệnh hết rồi không!"


Chu Diễn khựng lại, anh nhíu mày quay sang nhìn tôi: "Tôi thì làm sao? Em tự nhìn hắn ta xem, cả người lẫn cốt cộng lại chắc gì đã được 40 cân, vậy mà hồi xưa em lại đi thích cái loại người như thế này á?"


Tôi cũng bắt đầu nổi cáu: "Chỉ là đi xem mắt thôi mà, anh lấy quyền gì mà oang oang với tôi?"


Chu Diễn cười lạnh một tiếng: "Tôi có lòng tốt coi em là bạn nên mới quan tâm, em tưởng tôi muốn oang oang với em chắc? Đi xem mắt với người yêu cũ, sao nào, hắn mới dỗ dành vài câu rồi nhận sai một tí là em định tha thứ luôn à? Em gái à, em đã từng yêu đương với người bình thường bao giờ chưa, hay đã gặp qua ai bình thường chưa hả?"


Anh bỗng nhiên tức giận một cách khó hiểu. Trương Diệu, kẻ "hơn 40 cân" ngồi đối diện chỉ biết chớp mắt ngây người, dù bực tức nhưng không dám phát tiết, đành lí nhí một câu "tôi còn có việc" rồi chuồn thẳng.


Tôi vẫn ngồi lại tại chỗ: "Tôi chưa từng nghĩ sẽ quay lại với anh ta. Còn nữa, cách anh nói chuyện thực sự rất khó nghe."


Nói xong, tôi lạnh mặt đứng dậy rồi bỏ đi thẳng.


18


Đêm khuya, tôi bỗng bật dậy khỏi giường vì càng nghĩ càng thấy không thông: Chẳng lẽ anh thực sự bị bệnh rồi sao!


Dựa vào cái quyền gì mà tôi phải đứng đó cho anh giáo huấn cơ chứ?


Dẫu sao anh cũng đâu phải là bố tôi.


Thế rồi, tôi chợt nhớ đến câu nói "tôi có lòng tốt coi em là bạn" của anh.


Có lẽ với tư cách là bạn bè, anh sợ tôi sẽ đi vào vết xe đổ nên mới thực lòng muốn tốt cho tôi, nhưng liệu có cần thiết phải dùng cái giọng điệu hung dữ đến thế không?


Càng nghĩ tôi càng nuốt không trôi cục tức này, thế là gạt phắt nỗi mất mát trong lòng sang một bên, tôi liền mở điện thoại định mắng lại cho bõ ghét.


Nào ngờ, ngón tay tôi bỗng khựng lại giữa chừng.


Hóa ra từ nửa tiếng trước, Chu Diễn đã gửi đến một tin nhắn: [Xin lỗi.]


Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ ngắn ngủi này, thầm nghĩ hóa ra anh cũng còn biết mình đã chọc tôi giận cơ đấy.


[Thế biết sai ở đâu chưa?]

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo