Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Diễn đáp: [Biết rồi, không nên vô lễ quấy rầy em xem mắt, cũng không nên hung dữ với em.]
Dù chỉ qua màn hình nhưng tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đang cúi đầu gõ chữ của người đàn ông ấy.
Vốn dĩ tôi cũng đã định bụng bỏ qua vì hài lòng với thái độ của anh, thế nhưng ngay giây tiếp theo, Chu Diễn lại quăng liên tiếp mười cái chuyển khoản qua.
Tôi tò mò đếm thử, cái nào cái nấy cũng đều là con số năm chữ không.
Trước kia mỗi khi thấy bạn bè khoe quà hay khoe được người yêu chuyển khoản, tôi toàn cười khẩy vì chẳng thèm ghen tị chút nào, bởi tôi đâu có thiếu tiền, thứ gì tôi thích thì đều tự mua được.
Ấy vậy mà giờ đây, khi thực sự nhận được tiền từ anh, tôi lại nhe răng cười sằng sặc một mình.
Phải công nhận là, những lúc như thế này nhìn Chu Diễn quá sức đẹp trai.
Tôi cố lấy lại bình tĩnh rồi trả lời: [Tiền thì tôi nhận, nhưng tấm lòng thì anh thu về đi, sau này đừng có làm mấy chuyện khó hiểu như vậy nữa.]
Tối nay tôi ngủ lại nhà bạn thân, Thẩm Miên thấy tôi vẫn chưa ngủ thì bèn rủ rê: "Cười cái gì mà hớn hở thế, vào chơi game với tớ một lúc đi, người yêu tớ chơi đỉnh lắm đấy."
Dù sao tôi cũng đang thao thức chẳng ngủ được: "Cái anh người yêu qua mạng bị cậu lừa mất ba ngàn tệ ấy hả? Hai người lại làm hòa rồi à? Không phải tớ nói chứ, cậu làm thế đúng là thất đức thật đấy."
Thẩm Miên liền lườm tôi một cái đầy cảnh cáo: "Cậu là bạn tớ, nên quan tòa của tớ cứ để tớ tự chọn là được."
"..."
Vừa vào trận và bật mic lên, tôi nghe thấy giọng nam bên kia vang lên khá êm tai, hóa ra tiêu chuẩn yêu qua mạng của nó cũng cao gớm.
Thẩm Miên hét lớn: "Minh Nghiên! Mau tới tham gia giao tranh cứu tớ!"
Tôi hưng phấn điều khiển nhân vật vòng ra sau, dùng kỹ năng sấm sét xé toạc màn đêm rồi lao lên định "rắc" một phát kết liễu đối thủ.
Nào ngờ tay tôi run một cái, thế là chiếc điện thoại rơi "bốp" một phát trúng ngay sống mũi rồi đập lây sang cả mắt.
Sống mũi bị cạnh điện thoại va trúng liền hiện ra một vết máu khiến Thẩm Miên giật nảy mình, cô ấy vội vàng giữ tay tôi lại: "Đừng có sờ vào, để tớ đi lấy hộp y tế, cậu cứ ngồi yên đó nhé."
Tôi chớp mắt liên tục: "Tự nhiên tớ thấy mắt mình nhìn không rõ lắm."
Trên mạng hay có tin tức về việc đập trúng mắt, tôi thầm lo sợ chẳng lẽ mình bị bong võng mạc rồi sao.
Quá hoảng hốt, Thẩm Miên vội vàng đưa tôi đến bệnh viện cấp cứu ngay lập tức.
Trên xe, cô ấy chợt nhớ ra điều gì đó: "Vừa nãy hình như tớ có bảo với người yêu là sẽ đến bệnh viện số 2, chẳng biết anh ấy có đến thật không nữa!"
Mặc cho cô ấy đang xoắn xuýt la lối om sòm về việc sắp phải gặp mặt ngoài đời, tôi lẳng lặng mở điện thoại lên.
Cảm thấy mắt dường như đã đỡ hơn đôi chút, tôi chợt thấy trước lúc vào game Chu Diễn đã gửi thêm một tin nhắn: [Vậy là hết giận rồi chứ?]
Tôi nhìn dòng tin nhắn đến ngẩn ngơ, tự nhủ tuyệt đối không được để anh biết mình bị điện thoại rơi trúng mặt, nếu không cái tên "cẩu nam nhân" này chắc chắn sẽ cười nhạo tôi đến thối mũi mất thôi.
19
Tại cổng khoa mắt của bệnh viện, tôi thấy đã có người đang đợi sẵn, hay nói đúng hơn là có tận hai người.
Và một trong hai người đó, không ai khác chính là Chu Diễn.
Đúng là cái duyên phận quỷ quái gì không biết.
Thế nhưng, có một sự thật là trai đẹp thường sẽ chơi chung với nhau.
Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều mà vội vã vào phòng khám trước đã.
May mắn là sau khi kiểm tra xong, bác sĩ kết luận mắt tôi không có vấn đề gì lớn, nhưng lúc Chu Diễn bước vào thì sắc mặt anh có vẻ không được tốt cho lắm.
Bác sĩ vừa giúp tôi sát trùng vết thương vừa thăm dò: "Cô gái à, vết này thật sự là do điện thoại rơi vào đấy chứ?"
Tôi hơi ngẩn ra chưa kịp phản ứng thì Chu Diễn đã bất lực lên tiếng giải thích: "Tôi thề là mình không có đánh cô ấy."
"..."
Cái đồ thần kinh này, làm tôi tự nhiên thấy buồn cười đến lạ.
Bác sĩ nghe vậy cũng yên tâm hơn, bèn dán băng cá nhân lên rồi dặn dò tôi tạm thời đừng đụng nước trước khi cho tôi ra về.
Trên hành lang bệnh viện, Chu Diễn cởi áo khoác đưa qua cho tôi: "Mặc vào đi cho ấm."
Tôi "ồ" một tiếng rồi tò mò hỏi: "Mà anh với bạn trai Thẩm Miên có quan hệ gì thế, sao lại đi cùng nhau đến đây?"
Chu Diễn nhìn chăm chú vào mặt tôi rồi giải thích qua loa: "Nó là em họ tôi, vì lần đầu gặp mặt căng thẳng quá nên mới kéo tôi đi cùng cho đỡ run."
Tôi lại "ồ" thêm một tiếng, thấy anh cứ đứng đó nhìn mình mãi, tôi bèn mím môi bảo: "Anh muốn cười thì cứ cười đi, tôi không chấp."
Chu Diễn chẳng nói chẳng rằng mà chỉ im lặng nhìn tôi, sau đó anh thở dài một tiếng rồi từ từ đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa của tôi ra. Như thể đang kiểm tra xem còn chỗ nào bị thương khác không, anh khẽ hỏi bằng giọng dịu dàng: "Có đau lắm không?"