Đừng Chọc Giận Tôi, Tôi Sẽ Phát Điên - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Bố tôi còn chút tình cha con với tôi, Dương Phương vẫn chưa dám công khai, chỉ dám ngược đãi tôi khi bố tôi vắng nhà.

Mười bảy tuổi, vốn là độ tuổi thanh xuân sôi nổi, nhưng nhìn mình trong gương, ánh mắt tôi lại đầy vẻ tang thương.

Nhưng không sao, đã chết một lần rồi, tôi còn sợ gì nữa, cùng nhau xuống địa ngục thôi.

Mẹ kế và con gái riêng bị tôi đánh một trận, không dám động thủ nữa, chỉ dám chửi rủa bằng miệng, lặp đi lặp lại chỉ là con ranh con, con đĩ con, thật không có sáng tạo.

Dương Phương gọi bác sĩ gia đình đến xử lý vết thương, sau đó trốn trong phòng.

Tôi đoán là đang gọi điện thoại cho bố tôi để mách tội.

Nửa đêm, tất cả họ đều ngủ.

Tôi thoa mặt nạ trắng, mặc váy ngủ trắng, cầm dao làm bếp, ngồi trước cửa phòng Dương Phương bắt đầu mài dao.

Dương Phương bực bội mở cửa: “Con ranh con, còn tự dâng đến cửa, xem hôm nay tao không đánh chết mày.”

Tôi ngẩng đầu cười với bà ta.

Để có hiệu ứng tốt hơn, tôi bật đèn pin ở cổ áo.

Ánh sáng chiếu lên, quả là tuyệt vời.

Tôi còn chu đáo bật nhạc nền từ phim ma.

Dương Phương sợ mất hồn, “Rầm” một tiếng đóng sập cửa lại: “Đồ khốn nạn, mày tìm chết à!”

Tôi tiếp tục mài dao.

Dương Phương vẫn chửi rủa, nhưng không dám mở cửa ra.

Mài được một lúc, tôi mỏi tay, lấy điện thoại đã đặt sẵn bên cạnh, nghe thử đoạn ghi âm.

Rất rõ ràng, tôi rất hài lòng.

Tôi chỉnh âm lượng tối đa, đặt trước cửa phòng Dương Phương, rồi dọn dẹp, về phòng ngủ.

Giấc ngủ làm đẹp rất quan trọng.

Sáng hôm sau, bố tôi vội vã trở về.

Khi tôi xuống lầu, Dương Phương đang nép mình vào lòng ông ấy như chim non, rấm rứt khóc lóc đáng thương, ngón tay bị thương băng bó to như khúc lạp xưởng, sợ người khác không thấy.

Phải công nhận, Dương Phương tuy lòng dạ độc ác, nhưng để chiếm được bố tôi, quả thực bà ta có nhan sắc.

Tôi cúi đầu, cẩn thận rón rén bước tới, khẽ gọi một tiếng bố.

Bố tôi còn khá ôn tồn: “An An, dì Phương nói con đánh bà ấy, còn giả ma dọa bà ấy, chuyện gì thế?”

Tôi run rẩy cả người, nước mắt tuôn rơi trước khi kịp nói: “Bố, tính cách con thế nào bố còn không biết sao? Sao con dám đánh dì Phương, là dì ấy đánh con...”

Tôi siết chặt áo khoác bông, sợ hãi liếc nhìn Dương Phương, cúi đầu, mồ hôi đầy trán, trông có vẻ sợ hãi vô cùng.

Bố tôi cau mày nhìn tôi: “Trời mùa hè, con mặc áo bông làm gì? Cởi ra.”

Tôi vẫn nắm chặt.

Bố tôi mặt sầm xuống, kéo tôi lại, cởi áo khoác bông của tôi ra, nhìn thấy người tôi đầy vết bầm tím và vết thương, ông ấy giận dữ.

Bố tôi có chỉ số thông minh rất cao, nếu không đã không thể trở thành sinh viên đại học duy nhất trong làng vào thời đó.

Ông ấy buộc mình phải bình tĩnh lại, ngồi phịch xuống ghế sofa.

“Nói đi, con làm ầm ĩ thế này là muốn gì?” Bố châm một điếu thuốc.

“Dập thuốc đi.” Tôi nói.

Tay ông ấy run lên: “Cái con nhóc này, mày còn dám...”

“Nghĩ kỹ rồi hãy nói chuyện với tôi.” Tôi khoanh tay, nhìn ông ấy từ trên xuống.

“Mày có tin không, tao sẽ tống mày vào viện tâm thần.” Ông ấy nghiến răng đe dọa tôi.

Tôi cười lạnh: “Đường đường là Phó Cục trưởng Giang mà nuôi con gái là một đứa điên, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, tôi là đồ điên thì ông cũng là đồ điên. Chẳng trách cả đời chỉ làm được Phó Cục trưởng, hóa ra là vì con gái ruột là đồ điên.”

Ông ấy dụi tàn thuốc vào gạt tàn: “Mày có thể không phải con gái tao.”

Tôi nhìn ông ấy bằng ánh mắt như nhìn đồ ngốc: “Không phải chứ, thật sự có người vĩ đại đến mức nuôi con cho người khác sao?”

Ông ấy sững sờ một chút, rồi cúi đầu, không nói gì nữa.

“Giang Thiếu Côn, ông nên tin rằng tôi cũng không vui vẻ gì khi làm con gái ông, hay là chúng ta giao ước ba điều đi.”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo