Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào năm tôi mười lăm tuổi, cuối cùng tôi đã thành công lột xác thành nữ ma đầu mà mọi người trong nhà đều sợ hãi.
Đôi khi em gái tranh giành đồ của tôi, mẹ sẽ giật lại đồ đó ném cho tôi, rồi nói một câu: “Mày giành đồ của chị mày làm gì! Mày muốn mẹ mua cho.”
Không có tình yêu, nhưng cũng không có tổn thương, thế là đủ.
Một đêm nọ, Giang Hân Hân nói với tôi: “Chị ơi, em thật sự thấy thương chị, chị chống đối bố mẹ thì được lợi gì? Sau này tài sản chị sẽ không có một xu nào đâu.”
Tôi đọc sách, chọn cách phớt lờ cô ta.
Ai ngờ cô ta còn đắc ý hơn: “Giang Tiểu Tiểu, chị giả vờ làm gì? Em và bố mẹ là một gia đình ba người, ngôi nhà này mãi mãi không chào đón chị! Chị liệu hồn thì cút ra ngoài đi, đợi chị đủ tuổi, có lẽ em sẽ khuyên bố mẹ cho chị vài ngàn tệ.”
Tôi ném cuốn sách qua, trúng ngay trán cô ta.
“Em gái!” Tôi gào lên xé lòng, “Em gái sao em lại tự ném sách vào đầu mình!
“Nếu con thật sự phạm lỗi gì xin ông trời hãy trừng phạt con! Đừng làm hại đứa em gái vô tội của con! Sáng nay con chỉ uống sữa đậu nành, thậm chí không ăn một miếng thịt nào, con đã làm việc thiện tích đức,”
Gào thét! Điên cuồng đập đầu xuống đất! Sau đó bò đi bằng một tư thế kỳ quái, móc rỉ mũi bôi lên người em gái: “Em gái, không có em sao chị sống nổi!”
Giang Hân Hân: “Chị, chị đừng qua đây!”
Sau kỳ thi cấp ba, tôi đậu vào trường cấp ba tốt nhất thành phố, bố tôi muốn tổ chức tiệc mừng, bị tôi lật bàn ngay lập tức.
“Mừng cái quần què.” Ngắn gọn súc tích.
Kiếp trước ông ấy mời tất cả lãnh đạo và đối tác làm ăn đến, tổ chức một bữa tiệc long trọng.
Sau đó ông ấy bắt tôi trong bữa tiệc phải đi cụng ly với từng vị lãnh đạo hoặc đối tác làm ăn đã giúp đỡ ông ấy.
Là rượu trắng.
Tôi khi đó mới mười lăm tuổi, nôn mửa tối tăm mặt mũi, phải mất cả mấy tuần mới hồi phục.
Kiếp này còn muốn tôi đi liếm đít lãnh đạo của ông à? Mơ đi.
Môi bố tôi run run: “Được, không tổ chức thì không tổ chức, con đừng phát điên.”
Tôi đáp lại ông ấy bằng một nụ cười cao quý lạnh lùng, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Bố mẹ tôi nhìn nhau, đột nhiên rất sốt sắng dọn đồ cho tôi: “Có phải con đi học nội trú không? Còn thiếu gì, bố mẹ mua cho.”
Tôi nghi ngờ nhìn họ một cái: “Học nội trú làm gì? Tôi mang đồ dùng cấp hai đi quyên góp.”
“Quyên góp cái gì?! Sắp xếp lại sổ ghi chép của con, bố gửi cho con trai trưởng phòng Trình, năm sau nó thi cấp ba.” Bố tôi nói.
Tôi cười nửa miệng: “Ông đúng là giỏi làm người.”
Nhưng tôi không từ chối ông ấy, đánh một gậy rồi cũng phải cho một viên kẹo ngọt, miễn là tôi thấy thoải mái, ít nhiều tôi vẫn nhớ ông ấy là bố tôi.
“Đã đóng gói xong cho ông rồi đây, này, mang đi đi.” Tôi mang ra một bộ sổ ghi chép học tập tinh xảo.
Chữ viết cẩn thận, sắp xếp rõ ràng.
Bố tôi kích động đến mức lỗ mũi cũng nở to, thở hổn hển.
“Đúng là con trai ngoan của bố! Không uổng công bố thương yêu! Vợ ơi, mau đi mua vài bộ quần áo đẹp, chúng ta đi học cấp ba không thể quá tồi tàn.” Ông ấy kiêu hãnh như một con gà trống chiến thắng.
Tôi kẹp vào trong tài liệu học tập một vài tờ giấy, đó là tiểu sử cá nhân của bố tôi do tôi viết, câu chuyện về một người đàn ông bò ra từ một thung lũng nghèo khó, thành công thay đổi vận mệnh.
Hy vọng có thể mang lại hy vọng và định hướng tiến lên cho trẻ em vùng núi.
Phải nói, bố tôi là một người rất truyền cảm hứng.