Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
03.
Điện thoại “ting” một tiếng, tin nhắn báo tiền đã về tài khoản.
[Tài khoản thẻ ghi nợ đuôi xxxx nhận được 400.000,00 NDT, số dư khả dụng 421.538,50 NDT.]
Tim tôi đập liên hồi như đánh trống.
400 ngàn tệ đó!
Cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều tiền như thế!
Tôi kích động lao về phòng bệnh, muốn chia sẻ tin vui này với Cố Yến Trần ngay lập tức.
Phòng bệnh vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn.
Tôi bước đến cạnh giường, nhìn khuôn mặt điển trai đang say ngủ của anh, một luồng cảm xúc mãnh liệt chưa từng có chợt dâng trào.
Đây đâu phải là anh chồng người thực vật?
Đây rõ ràng là Thần Tài, là ân nhân, là cây ATM di động của đời tôi!
Tôi cúi người, nhẹ nhàng nắm tay anh, dùng giọng điệu chân thành và dạt dào tình cảm nhất đời mình thì thầm vào tai anh:
“Chồng ơi, em yêu anh muốn chết đi được.”
Thật lòng đấy, không một lời dối trá.
Tôi yêu số tiền anh và mẹ anh dành cho tôi muốn chết.
Tôi vừa dứt lời, định đứng thẳng người lên thì chợt thấy bầu không khí có gì đó sai sai.
Hình như có một ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên.
Ngay lập tức, tôi chạm phải một đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo, thậm chí còn mang theo tia dò xét và trêu chọc.
Cố Yến Trần.
Anh đã tỉnh.
Anh cứ mở to mắt nhìn tôi, không chớp lấy một lần.
Tôi: “…”
Não tôi đứng hình mất ba giây.
Sau đó, bản năng sinh tồn khiến tôi có một hành động không tưởng.
Tôi đưa bàn tay còn lại ra, nhanh chóng và dứt khoát úp lên mắt Cố Yến Trần, cố gắng vuốt cho mí mắt anh khép lại.
Vừa vuốt, tôi vừa bình thản tự lẩm bẩm:
“Ảo giác, chắc chắn là ảo giác rồi.”
“Dạo này áp lực quá nên mình bị hoa mắt thôi.”
“Người thực vật sao mở mắt được chứ, Lâm Vãn à, đừng tự dọa mình nữa.”
Đôi mắt dưới lòng bàn tay tôi dường như chớp chớp đầy kinh ngạc trước hành động này.
Ngay sau đó, một giọng nam yếu ớt nhưng rõ ràng, hơi khàn khàn vang lên ngay trước mặt.
“???”
Dù anh chưa nói thành lời, nhưng tôi nghe rõ mồn một ba dấu chấm hỏi.
Phát ra từ tận sâu trong linh hồn anh.
04.
Tiêu đời rồi.
Đây là ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu tôi.
Cuộc đời tôi, mức lương ngàn tệ một tháng, cả chi phí chữa trị của bố mẹ tôi, tất cả đều đang đứng trước nguy cơ tan thành mây khói chỉ trong chớp mắt.
Tôi rụt tay lại nhanh như điện, lùi gấp hai bước rồi va sầm vào chiếc bàn phía sau, tạo nên một tiếng động lớn chói tai.
Cố Yến Trần vẫn mở mắt.
Đôi mắt anh tựa như hai đầm nước lạnh sâu không thấy đáy, cứ bình thản nhìn tôi, khiến tôi tê dại từ da đầu xuống tận gót chân.
Anh nghe thấy hết rồi.
Chắc chắn anh đã nghe thấy câu "Em yêu anh muốn chết đi được".
Và cả câu "Người thực vật sao mở mắt được chứ" của tôi.
"Trùng tang" vẫn còn nhẹ chán để hình dung về tình cảnh của tôi lúc này.
Đây chính xác là hiện trường giả danh lừa đảo bị bắt thóp tại trận.
"Cô..." Anh mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng vì dây thanh quản đã lâu không hoạt động nên giọng anh khàn đặc, nói đầy khó nhọc.
Não tôi bắt đầu hoạt động hết công suất.
Phải làm sao đây?
Bây giờ quỳ xuống cầu xin anh, nói rằng tôi trên có già dưới có trẻ, cả nhà đều trông cậy vào việc tôi lừa anh chút tiền này để sống qua ngày?
Hay là giả ngốc đến cùng, khăng khăng khẳng định anh chưa tỉnh, tại tôi bị điên thôi?
"Cô... vừa nói... yêu tôi?" Anh gằn từng chữ, cố gắng hoàn thành câu hỏi.
Tôi giật thót mình.
Đúng rồi!
Phải nắm bắt trọng điểm!
Dù tôi có là kẻ lừa đảo hay không, thì câu "yêu anh muốn chết" ban nãy quả thực là lời nói từ tận đáy lòng!
Tôi lập tức lật mặt, chuyển từ hoảng hốt sang mừng rỡ điên cuồng. Nước mắt chực trào nơi khóe mắt, tôi lao vút lại bên giường rồi "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống.
Thật ra là do chân tôi bủn rủn, đứng không vững thôi.
Tôi thuận thế chộp lấy tay anh, khóc lóc thảm thiết: "Chồng ơi! Anh tỉnh rồi! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!"
"Em không phải đang nằm mơ đấy chứ? Anh thực sự tỉnh rồi sao!"
Diễn xuất này đến chính tôi còn thấy cảm động.
Oscar quả thực nợ tôi một tượng vàng.
Cố Yến Trần nhìn tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại, sự dò xét trong ánh mắt càng thêm đậm nét.
Anh định rút tay về nhưng tôi lại càng nắm chặt hơn.
Đây là cọng rơm cứu mạng duy nhất của tôi, tuyệt đối không thể buông!
"Cô..." Anh lại muốn nói.
Tôi cướp lời, tiếp tục màn kịch: "Chồng ơi, anh đừng nói gì cả! Anh vừa mới tỉnh, sức khỏe còn yếu lắm! Bác sĩ đâu! Mau lại đây! Bác sĩ ơi!"
Tiếng hét của tôi mang theo uy lực chẳng kém gì dì hộ lý lúc trước.
Chấn động cả tầng lầu.
Cửa phòng bị đẩy mạnh, mẹ chồng tôi là người đầu tiên lao vào, theo sau là cả đội ngũ bác sĩ.
Thấy Cố Yến Trần đã mở mắt, bà òa khóc nức nở rồi nhào tới.
"Con trai! Con trai của mẹ! Cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi! Mẹ không nằm mơ đấy chứ!"
Tôi bị đẩy sang một bên, đứng nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc lóc thảm thiết (chủ yếu là mẹ anh khóc), lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
May quá, cửa ải đầu tiên tạm thời trót lọt.
Các bác sĩ nhanh chóng tiến hành kiểm tra cho Cố Yến Trần.
Tôi đứng ngoài đám đông, căng thẳng như một tên tội phạm đang chờ tuyên án.
Thi thoảng, ánh mắt Cố Yến Trần lại xuyên qua đám đông, rơi thẳng lên người tôi.
Ánh mắt đó vô cùng phức tạp.
Có dò xét, có nghi hoặc, và cả một chút... ẩn ý khiến tôi không tài nào hiểu nổi.
Tim tôi lại treo ngược lên cành cây.
Người đàn ông này, xem ra không hề dễ đối phó chút nào.