Đừng Giả Vờ Nữa! Anh Chồng Thực Vật Đã Tỉnh Lại Rồi - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

05.

Việc Cố Yến Trần tỉnh lại đã trở thành tin tức chấn động nhất bệnh viện.

Các chuyên gia hội chẩn, kiểm tra tổng quát, người ra kẻ vào tấp nập khiến phòng bệnh náo nhiệt như một cái chợ.

Mẹ chồng tôi phấn khích tới mức gặp ai cũng phát lì xì, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đều là công của Vãn Vãn cả, chính tình yêu của con bé đã đánh thức con trai tôi!"

Tôi đứng bên cạnh chỉ biết cười gượng gạo, đón nhận những ánh mắt tán thưởng mà cảm thấy mình chẳng khác nào kẻ lừa đảo đang bị nướng trên đống lửa.

Vì cơ thể còn rất yếu nên phần lớn thời gian Cố Yến Trần đều phải phối hợp kiểm tra và nghỉ ngơi, chưa có cơ hội nói chuyện riêng với tôi.

Điều này giúp tôi có một khoảng nghỉ quý giá.

Tôi phải tính toán đối sách.

Thành khẩn khai báo thì ngồi tù, ngoan cố chống cự thì được về nhà ăn Tết. 

Không đúng, ngoan cố với nhà họ Cố thì chỉ có nước bị kiện cho khuynh gia bại sản rồi cũng vào tù mà thôi.

Vì vậy, con đường duy nhất là tiếp tục diễn.

Tôi phải khiến anh tin rằng, tôi chính là cô gái si tình yêu anh sâu đậm đến mức biển cạn đá mòn. 

Còn câu "Người thực vật sao mở mắt được" ban sáng, cứ giải thích là do quá vui sướng nên nói năng loạn xạ là xong.

Đúng, cứ quyết định thế đi!

Buổi tối, khi sự ồn ào tan dần, phòng bệnh cuối cùng chỉ còn lại tôi và anh. 

Tôi gọt táo, cắt thành từng miếng nhỏ rồi dùng tăm xiên sẵn đưa đến tận miệng anh.

"Chồng ơi, anh ăn chút trái cây đi." Giọng tôi dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.

Cố Yến Trần liếc nhìn tôi một cái, không hề mở miệng. 

Anh tựa người vào thành giường, sắc mặt tuy vẫn nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã khôi phục vẻ sắc bén và áp lực vốn có của một ông trùm giới kinh doanh.

Anh không nói gì, cứ thế nhìn tôi chằm chằm. 

Bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại.

Tôi cảm giác mình như đang đứng trước một cuộc thẩm vấn không lời.

"Cô tên là gì?" Cuối cùng anh cũng lên tiếng. Giọng nói đã trơn tru hơn ban ngày rất nhiều, trầm thấp và êm tai, chỉ là không có lấy một chút hơi ấm.

"Tôi tên là Lâm Vãn, chữ Vãn trong buổi tối ạ." Tôi ngoan ngoãn đáp.

"Lâm Vãn." Anh nhấm nháp cái tên đó rồi gật đầu: "Mẹ tôi nói, chúng ta đã đính hôn rồi, đúng vậy không?"

"Vâng." Tôi cắn răng gật đầu.

"Trước khi hôn mê, dường như tôi không hề quen biết cô." Anh tiếp tục bằng giọng bình thản, nhưng từng chữ đều đâm thẳng vào tim tôi.

Tới rồi! 

Chủ đề chính tới rồi!

Tôi hít một hơi thật sâu, tung ra lý do đã chuẩn bị từ trước. 

Đặt quả táo xuống, tôi ngồi vào chiếc ghế cạnh giường, hốc mắt đỏ hoe bắt đầu kể về một câu chuyện tình buồn cảm động.

"Chúng ta... thực ra là quen nhau qua mạng."

"Trước khi anh gặp tai nạn, hai đứa mình đang yêu nhau sâu đậm, vốn đã hẹn ngày gặp mặt, vậy mà..."

Tôi kể vô cùng nhập tâm, đến mức tự làm mình cảm động luôn. 

Kịch bản này vốn được tôi xào nấu từ một cuốn tiểu thuyết ngược tâm vừa đọc xong ba ngày trước.

Cố Yến Trần lặng lẽ lắng nghe, gương mặt không chút biểu cảm khiến người ta chẳng thể đoán nổi anh đang nghĩ gì. 

Đợi tôi kể xong, anh im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi cứ ngỡ anh đã ngủ thiếp đi rồi.

Nhưng ngay sau đó, anh đột ngột hỏi một câu khiến tôi trở tay không kịp.

"Yêu qua mạng?"

"Vâng ạ!" Tôi gật đầu lia lịa.

"Dùng ứng dụng gì?" Anh truy hỏi: "Wechat? QQ? Hay cái gì khác?"

Tôi: "..."

Lúc bịa chuyện, tôi hoàn toàn quên mất chi tiết này! 

Não tôi xoay chuyển với tốc độ ánh sáng: "Là... là một ứng dụng kết giao tâm hồn rất ít người biết! Tên là... là 'Gặp Gỡ' ạ!"

Cái tên này là do bịa bừa ra.

"Ồ?" Cố Yến Trần nhướng mày: "Vậy lịch sử trò chuyện của chúng ta đâu? Cho tôi xem thử."

Tôi hoàn toàn chết lặng.

06.

Lấy đâu ra lịch sử trò chuyện để biến ra cho anh xem bây giờ?

Tôi cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.

Nhìn đôi mắt như có thể thấu thị mọi thứ của Cố Yến Trần, tôi thừa biết nếu còn tiếp tục bịa chuyện thì chỉ càng lộ nhiều sơ hở.

Tôi cắn răng, quyết định lật bài ngửa.

Đánh vào lòng trắc ẩn.

Tôi "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống.

Lần này là quỳ thật, quỳ một cách chắc chắn ngay bên mép giường anh.

Cố Yến Trần rõ ràng không ngờ tôi lại tung chiêu này, trong mắt anh lóe lên một tia kinh ngạc.

"Cố tiên sinh!" Tôi đến cả tiếng "chồng" cũng chẳng dám gọi nữa, lập tức đổi cách xưng hô.

"Tôi sai rồi!"

Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ (phần lớn là vì sợ quá mà ra), bắt đầu khai sạch sành sanh.

"Tôi không phải bạn gái qua mạng của anh, tôi chỉ là một sinh viên nghèo thôi!"

"Bố mẹ tôi bị tai nạn giao thông, tài xế bỏ trốn, tôi thật sự không còn cách nào xoay xở viện phí được nữa!"

"Hôm đó tôi vào nhầm phòng bệnh, dì hộ lý hiểu lầm, mẹ anh lại cứ nằng nặc đòi cho tôi tiền... Tôi nhất thời ma xui quỷ khiến nên mới đồng ý!"

Tôi khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, kể lể bản thân thảm hại đến mức không thể thảm hơn.

"Nhưng mà!" Tôi xoay chuyển tình thế: "Cố tiên sinh, tôi xin thề với trời, tôi nhận tiền nhưng tuyệt đối không hề lười biếng! Ngày nào tôi cũng lau người, xoa bóp, đọc sách báo cho anh, tận tâm tận lực luôn! Nếu không nhờ thế thì anh cũng đâu có tỉnh lại nhanh vậy đúng không?"

"Tôi thừa nhận mình là kẻ lừa đảo, nhưng tôi là một kẻ lừa đảo có đạo đức nghề nghiệp!"

Dứt lời, cả phòng bệnh chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo