Đừng Giả Vờ Nữa! Anh Chồng Thực Vật Đã Tỉnh Lại Rồi - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cố Yến Trần cứ nhìn tôi như vậy, chẳng nói lời nào.

Biểu cảm của anh rất kỳ lạ, không phải tức giận, cũng chẳng phải chán ghét, mà trông giống như đang... nhịn cười?

Tôi hoa mắt rồi sao?

Tôi lén ngước nhìn, phát hiện khóe môi anh đúng là có hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh đã bị anh đè xuống.

"Vậy thì." Anh chậm rãi mở lời, giọng nói mang theo ý cười khàn khàn khó nhận ra: "Mẹ tôi mỗi tháng trả cô bao nhiêu?"

"Ban... ban đầu là 200 ngàn tệ..." Tôi thành thật khai báo.

"Sau đó thì sao?"

"Hôm... hôm kia vừa mới tăng lên 400 ngàn tệ rồi ạ..." Nói xong, tôi vùi đầu xuống thấp hơn, không dám nhìn anh nữa.

Xong đời, chắc chắn người ta sẽ nghĩ mình là loại phụ nữ tham lam vô độ.

"400 ngàn tệ?" Cố Yến Trần lặp lại lần nữa, cao giọng ở cuối câu.

"Vâng." Tiếng tôi nhỏ như muỗi kêu.

Anh lại im lặng. 

Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy anh khẽ thở dài một tiếng.

"Đứng lên đi." Anh nói.

Tôi không dám nhúc nhích.

"Dưới đất lạnh." Anh lại nhắc thêm lần nữa.

Lúc này tôi mới rụt rè đứng dậy, cúi gằm mặt như tội nhân chờ phán quyết.

"Hợp đồng đâu?" Anh hỏi.

"Ở ký túc xá của tôi, cất trong tủ khóa lại rồi."

"Ngày mai mang đến cho tôi xem."

"Dạ..." Tôi đáp một tiếng, lòng dạ bồn chồn không yên.

Đây là muốn tính sổ sau khi tỉnh lại, chuẩn bị kiện mình tội lừa đảo hợp đồng sao?

"Cái đó..." Tôi lấy hết can đảm, lí nhí hỏi: "Cố tiên sinh, anh... anh định xử lý tôi thế nào?"

"Có thể nể tình tôi đã chăm sóc anh ba tháng qua mà... đừng báo cảnh sát được không?"

Cố Yến Trần liếc nhìn tôi một cái, đột ngột nói: "Đỡ tôi dậy, tôi muốn vào nhà vệ sinh."

Hả?

Tôi ngẩn người một chút rồi vội vàng tiến lên đỡ lấy anh.

Cơ thể anh vẫn còn rất yếu, phần lớn trọng lượng đều đè nặng lên người tôi. 

Một mùi thuốc sát trùng nhạt hòa quyện với hơi thở dễ chịu trên người anh phảng phất bên mũi.

Mặt tôi hơi nóng lên.

Khó khăn lắm mới đỡ được anh đến cửa nhà vệ sinh, anh đứng vững rồi nói: "Cô ra ngoài đi."

"Dạ dạ." Tôi vội vàng lui ra, tiện tay khép cửa lại.

Đứng ngoài cửa, lòng tôi càng thêm bất an. 

Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy?

Ngay lúc tôi đang suy nghĩ lung tung thì bên trong truyền ra giọng nói bình thản của anh:

"Trước khi cô nghĩ ra cách giải thích với mẹ tôi, thì cái danh 'vị hôn thê' này, cô cứ tiếp tục làm đi."

07.

Tôi sững sờ tại chỗ, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Tiếp tục làm sao?

Ý anh là gì? Không truy cứu tội lừa đảo của tôi nữa ư?

Cửa mở, Cố Yến Trần vịn khung cửa đứng đó, sắc mặt có phần trắng bệch hơn lúc nãy.

“Lại đây, đỡ tôi về giường.”

Tôi vội vàng tiến lên, dìu anh nằm xuống ngay ngắn. 

Anh nhắm mắt lại, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.

“Cố tiên sinh, lời anh vừa nói…” Tôi nhịn không được, đành lên tiếng xác nhận lại.

“Tim mẹ tôi không tốt.” Anh vẫn nhắm mắt, nhạt giọng đáp: “Tôi vừa mới tỉnh, không thể để bà ấy chịu kích thích.”

Tôi lập tức hiểu ra vấn đề.

Anh muốn tôi phối hợp diễn một vở kịch "mẹ hiền con hiếu, phu thê tình thâm" để ổn định tâm lý cho mẹ anh. 

Đợi khi sức khỏe hồi phục, anh sẽ tìm cơ hội để cả hai “chia tay trong hòa bình”.

“Tôi hiểu rồi!” Tôi lập tức bày tỏ thái độ: “Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ phối hợp hết mình! Tuyệt đối không để lộ sơ hở trước mặt dì… à không, trước mặt mẹ đâu!”

Khát vọng sinh tồn khiến tôi nhập vai nhanh đến chóng mặt.

Anh không nói gì nữa, hình như đã thiếp đi.

Nhìn khuôn mặt anh lúc ngủ, tảng đá lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng vơi bớt một nửa.

Dù sao đi nữa, trước mắt cứ coi như là an toàn. 

Hơn nữa, theo ý của anh, chỉ cần tôi diễn tốt thì công việc lương 400 ngàn tệ mỗi tháng này dường như vẫn có thể duy trì thêm một thời gian nữa?

Nghĩ đến đây, lòng tôi lại nhen nhóm một chút phấn khích nhỏ nhoi.

Sáng sớm hôm sau, mẹ chồng tôi đã xách theo đủ loại canh bổ dưỡng tới. 

Tôi lập tức xốc lại tinh thần, bắt đầu màn trình diễn cấp bậc Ảnh hậu của mình.

“Mẹ, mẹ đến rồi ạ!” Tôi cười rạng rỡ đón lấy cặp lồng giữ nhiệt: “Tối qua anh Yến Trần ngủ ngon lắm, bác sĩ bảo anh ấy đang hồi phục rất nhanh ạ.”

“Thế à? Tốt quá rồi!” Mẹ chồng cười tươi như hoa, bước đến bên giường, âu yếm vuốt ve khuôn mặt con trai.

Cố Yến Trần “đúng lúc” mở mắt, nhìn bà rồi nở một nụ cười tuy yếu ớt nhưng đầy ấm áp: 

“Mẹ.”

“Ơi! Con trai ngoan của mẹ!” Hốc mắt mẹ chồng lại đỏ hoe.

Tôi vội vàng múc một bát canh đưa cho anh: “Chồng ơi, anh uống chút canh đi, mẹ hầm cho anh từ sáng sớm đấy.”

Tiếng “chồng” này được tôi thốt ra tự nhiên vô cùng.

Lúc Cố Yến Trần nhận lấy bát canh, ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay tôi. 

Tim tôi hẫng mất một nhịp, nhưng anh lại như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên cúi đầu uống canh.

Trước mặt mẹ chồng, hai chúng tôi phối hợp cực kỳ ăn ý. 

Anh đối với tôi “tình chàng ý thiếp”, tôi đối với anh “chăm sóc tận tình”. 

Mẹ chồng nhìn mà mở cờ trong bụng, liên tục khen chúng tôi đúng là một cặp trời sinh.

Đợi bà hài lòng rời đi, phòng bệnh mới khôi phục lại vẻ yên tĩnh. 

Tôi lấy bản hợp đồng từ ký túc xá sang, cung kính đưa cho Cố Yến Trần.

Anh tựa vào thành giường, lật xem từng trang vô cùng cẩn thận. 

Ánh nắng từ cửa sổ hắt lên góc nghiêng điển trai khiến trông anh dịu dàng hơn hẳn. 

Nếu bỏ qua mối quan hệ kỳ quặc này, thì khung cảnh này thực ra cũng khá đẹp đẽ.

Xem xong hợp đồng, anh tiện tay đặt sang một bên rồi gọi:

“Lâm Vãn.”

“Có mặt!” Tôi lập tức đứng thẳng lưng.

“Bắt đầu từ hôm nay, mối quan hệ của chúng ta cần phải định nghĩa lại một chút.” Anh nói.

Tim tôi thắt lại: Tới rồi đây.

“Ngoài thân phận ‘vị hôn thê’ ra, cô còn một vai trò khác nữa.”

“Vai trò gì cơ ạ?”

Cố Yến Trần ngước mắt nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười ẩn ý:

“Trợ lý riêng của tôi.”

“Nội dung công việc, ngoài chuyện tiếp tục đóng giả làm vị hôn thê, cô phải phụ trách mọi vấn đề phát sinh trong thời gian tôi hồi phục.”

“Còn về tiền lương…” Anh khựng lại một chút, chậm rãi nói: “Cứ theo mức cao nhất trong hợp đồng mà tính.”

Tôi… tôi đây là trong cái rủi có cái may, từ kẻ lừa đảo được "tuyển dụng chính thức" luôn rồi sao?

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo