Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi mãi cũng không hiểu nổi, rốt cuộc vì sao tôi lại dính líu đến Giang Tri Tức.
Hình như chỉ đơn giản bắt đầu từ một buổi trưa nào đó hồi tiểu học.
Anh ta kéo tóc tôi.
Tôi tặng anh ta một cái bạt tai.
Cái tát kỳ diệu đó đã khiến nửa đời tôi gắn chặt với con trai của tổng giám đốc một công ty niêm yết, theo cái cách chẳng rõ ràng gì cho cam.
2
Hồi tiểu học, ngồi cùng bàn với anh ta, tôi cúi xuống buộc dây giày.
Anh ta ấn cổ tôi xuống không cho tôi ngồi dậy.
Lên cấp hai, học chung lớp, tôi nói: “Ngoài trời gió to thật.”
Anh ta liền bảo bạn ngồi cạnh cửa sổ mở toang hết cả cửa ra.
Lên cấp ba, tôi tưởng cuối cùng cũng thoát khỏi anh ta rồi, ai ngờ ngày khai giảng đầu tiên anh ta ngồi ngay phía sau tôi.
“Cứ tưởng thiếu gia đây chuyển sang học trường tư rồi hả?”
Anh ta mày kiếm mắt sáng, nét thiếu niên chưa phai.
“Ngại quá, tôi quyết định tự thi đại học.”
“……”
Chẳng phải cái suất vào Nhất Trung kia của anh là nhờ quan hệ à?!
Tôi tận mắt chứng kiến cảnh thời cấp hai ai ai cũng né tránh anh ta, đến giờ lại trở thành trung tâm tỏa sáng khắp bốn phương.
Một phần vì anh ta thật sự đẹp trai, phần còn lại là vì các bạn học cuối cùng cũng giác ngộ, có tiền thật tốt biết bao.
Ở cái tuổi hơi tí là thích so đo ấy, vào ngày sinh nhật mình, anh ta tặng cho mỗi người trong lớp một máy chơi game PSP.
Sớm đã dạy chúng tôi một bài học.
Tuy nói đường nào cũng dẫn đến La Mã, nhưng có người sinh ra đã ở La Mã rồi.
3
Hồi cấp ba, Giang Tri Tức toàn chép bài của tôi.
Thế mà năm nào anh ta cũng thi đứng hạng nhất.
Tôi đột nhiên phát hiện ra không phải tên này có thiên phú gì ghê gớm, mà là cái đồ mặt người dạ thú này thích làm bài tập vào nửa đêm.
Cho nên bạn thấy không, bạn bè anh ta chẳng đứa nào tử tế.
Ban ngày anh ta cười cợt với đám bạn xấu, chẳng học hành gì.
Đêm đến lại cắm đầu liều chết luyện đề, thậm chí mấy lần tôi còn thấy anh ta online phần mềm học từ vựng vào tận ba bốn giờ sáng.
Cạnh tranh khốc liệt, anh ta cạnh tranh một cách khốc liệt thật.
Rõ ràng hồi cấp hai cái gì cũng không biết, vậy mà lên cấp ba lại lột xác hoàn toàn.
Tôi từng hỏi anh ta lý do.
Anh ta nheo mắt cười với tôi.
“Thành tích của cậu giỏi thế, tôi không được cố gắng để thi cùng trường đại học với cậu à?”
Âm hồn không tan, chính là nói về anh ta.
Mối thù từ cái tát đó nhất định phải đuổi theo đến tận đại học.
4
Nhưng sau đó, chúng tôi lại không học cùng trường đại học.
Bởi vì anh ta ra nước ngoài, đúng chuẩn con đường học hành của con nhà giàu.
Tôi tưởng từ đây đường ai nấy đi, mỗi người một bầu trời mưa nắng.
Ai ngờ có một hôm, ba giờ sáng, anh ta gọi điện cho tôi.
Tôi bảo anh ta, anh trai à, anh nhìn lại chênh lệch múi giờ của chúng ta đi đã.
Anh ta “ồ” một tiếng.
Bảo tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi tưởng sẽ là cái gì đó.
Kiểu “Xem giang sơn trẫm đánh chiếm cho nàng đi” linh tinh.
Kết quả là một chiếc trực thăng lơ lửng trên sân thể dục của trường chúng tôi.
Gió xoáy nổi lên, khiến học sinh mấy khu ký túc xá đều dòm đầu ra xem.
“……”
Cuối cùng tôi cũng hiểu tiếng ồn ào trong điện thoại của anh ta là gì rồi.
… Là cánh quạt trực thăng.
Dưới ánh trăng, giọng anh ta khàn khàn, nói với tôi:
“Tôi nhớ cậu rồi.”
“……”
5
Anh ta thật sự nhớ tôi sao?
Thứ anh ta nhớ chính là tiệm bán hoành thánh đêm khuya trong hẻm gần cổng trường tôi.
Còn cả bánh chảo nữa.
“Bên Mỹ làm gì có mấy món ngon thế này.”
Anh ta vừa ăn như điên, vừa cảm khái.
Còn tôi thì rơi vào quá trình ba lần bốn lượt phải đập tan rồi ghép lại thế giới quan của mình.
Tên này, từ bên Mỹ cách tôi tận 14,000 cây số, chỉ vì thèm hoành thánh.
Thế là ngồi máy bay riêng, rồi chuyển trực thăng, bay thẳng đến đây.
“……”
“À đúng rồi, vốn định lần này về nước mới đưa cho cậu, nhưng nay đến rồi thì đưa trước luôn.”
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của chợ đêm, anh ta móc từ túi quần ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một sợi dây chuyền.
Thật ra trước đây Giang Tri Tức tặng tôi không ít đồ, từ đồ ăn vặt, đồ dùng học tập, đề cương, sách vở, nhưng chưa bao giờ là thứ gì… người lớn như thế này.
Anh ta nói: “Chúc mừng sinh nhật, Trần Du Du.”
Và thế là tôi nghĩ, có lẽ anh ta không chỉ đơn giản là đến ăn hoành thánh.
Bởi hôm ấy, cũng chính là sinh nhật mười tám tuổi của tôi.