Được một tấc lại muốn tiến một thước - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6

 

Khi tốt nghiệp chuẩn bị xin việc, công ty đầu tiên tôi gạch tên là công ty của Giang Tri Tức.

 

Dù anh ta hết lòng mời chào, bảo đảm sẽ cho tôi đãi ngộ cực kỳ hậu hĩnh.

 

Nhưng nói thật, ai mà muốn để anh ta làm sếp mình chứ!

 

Thế nên tôi thậm chí còn đi phỏng vấn ở một công ty đối thủ của anh ta, hả hê khoe rằng sau này chúng tôi là đối thủ cạnh tranh, mong được chỉ giáo nhiều hơn.

 

Anh ta cười khẽ qua điện thoại.

 

Nói tôi thật đáng yêu.

 

Lúc đó tôi không hiểu ý anh ta là gì.

 

Cho đến một tuần sau khi đi làm, tôi vừa mới đến điểm danh, còn chưa chính thức bắt tay vào việc thì nhận được thông báo.

 

Công ty mới của tôi đã bị thu mua.

 

……

 

Ông chủ mới: Giang Tri Tức.

 

7

 

Đi làm trễ, gọi xe lại gặp ngay ông chủ, coi như mất luôn tiền thưởng chuyên cần.

 

Bạn nghĩ rằng, từ nhỏ đến lớn tôi học cùng lớp với con trai nhà giàu như vậy, chắc tôi cũng giàu lắm đúng không?

 

Thực ra, tôi nghèo rớt mồng tơi.

 

Vừa tròn mười tám tuổi, cha tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà.

 

Nếu nói Giang Tri Tức có điểm gì có thể hoàn toàn "nghiền áp" tôi, thì chắc chắn là — sức mạnh đồng tiền.

 

Đặc biệt là khi anh ta cười tủm tỉm mà nói với tôi, tiền thưởng chuyên cần của tôi không còn nữa.

 

"Đừng, Tổng giám đốc Giang, có gì thì cứ từ từ nói…"

 

Mà lại còn đúng vào cuối tháng, tôi đã cẩn thận giữ mình không đi muộn suốt một tháng trời, tất nhiên là không cam lòng rồi.

 

"Anh muốn tôi làm gì cũng được…"

 

Anh ta hơi nhướn mày, trong mắt ánh lên vẻ hứng thú.

 

Người đàn ông dựa vào tay lái chiếc Rolls-Royce, dưới trần xe đầy sao trời, nụ cười của anh ta trở nên bỡn cợt.

 

"Nấu cơm cho tôi ăn, thế nào?"

 

10

 

Có phải người giàu ai cũng có bệnh không?

 

Tôi bảo Giang Tri Tức chuẩn bị tinh thần, tôi ít nấu ăn lắm, anh ta gật đầu cái rụp.

 

Tổng giám đốc Giang nói, mua gì anh ta cũng trả tiền.

 

Thế là tôm hùm Úc, cua hoàng đế gì đó, tôi vơ hết.

 

Anh ta đứng bên cạnh, tựa cằm vào xe đẩy, lười biếng cười nhìn tôi tiêu tiền của anh ta.

 

Thôi kệ, cảm giác dù có mua sạch cả siêu thị, với anh ta cũng chẳng thấm vào đâu.

 

Mua xong đồ tươi sống, tôi lịch sự hỏi anh ta có cần gì khác không.

 

Anh ta đang nhìn điện thoại, chẳng tập trung mà đáp lại:

 

"Ừ, thiếu cái đó."

 

"Thiếu cái gì cơ?"

 

Tôi không hiểu anh ta nói gì, lúc này anh ta mới ngẩng đầu lên nhìn tôi, cười đầy ẩn ý.

 

Cho đến khi hai chúng tôi đứng ở một khu vực đặc biệt.

 

Anh ta lấy hai hộp thả vào xe đẩy.

 

Tôi bật cười.

 

"Anh là FA từ trong trứng, lấy cái này làm gì?"

 

Anh ta nhướng mày:

 

"Ồ?"

 

"Sao em biết tôi không có bạn gái?"

 

……

 

Tôi hiểu người này quá rồi.

 

Chúng tôi quen nhau hơn mười năm, anh ta mà có mối tình nào kinh thiên động địa thì làm sao giấu được tôi? Tôi không tin.

 

Sự thật là, hai mươi bảy tuổi, anh ta vẫn là trai tân.

 

"Nếu anh có bạn gái thật, tôi ăn luôn hai hộp kia cho xem."

 

"Thật sao?"

 

Anh ta cười, giọng nói kéo dài đầy trêu chọc.

 

11

 

Mì nước xuân ăn kèm tôm hùm đá Úc, chắc chỉ có tôi, người tưởng tượng phong phú mới làm ra được món đó.

 

 

Khi tôi bưng mì lên bàn, anh ta đã gọi người mang hai thùng bia lên nhà.

 

"Anh cảm thấy tôi uống giỏi lắm hả?" Tôi trừng mắt nhìn anh ta.

 

"Ồ?"

 

Anh ta ngồi trước bàn, mở bia như múa hoa trong tay.

 

"Không lẽ còn không bằng người chỉ uống rượu tây như tôi?"

 

Anh ta khiêu khích tôi, rõ ràng biết tôi sẽ mắc bẫy.

 

Rõ ràng lý lẽ rất đơn giản, vậy mà tôi vẫn giật lấy đồ mở bia, mở một chai, dũng mãnh rót đầy ly.

 

Thế là, mì nước xuân ăn kèm tôm hùm Úc thành đồ nhắm.

 

Chúng tôi uống từ lúc hoàng hôn buông xuống, đến tận đêm đen đầy sao.

 

Cho đến khi tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi, đầu óc choáng váng.

 

Chai bia đập mạnh xuống bàn, tôi nắm lấy cổ áo người đối diện.

 

"Không phải bảo uống giỏi lắm à? Còn uống nổi không đấy?"

 

Đương nhiên anh ta đã gục xuống bàn.


Chỉ còn lộ ra vành tai đỏ ửng, cổ áo cũng bị bung ra từ lúc nào, tôi nhìn từ xương quai xanh anh ta rồi nhìn dần xuống dưới.

 

Ngẩn người.

 

Anh ta bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

 

Đôi mắt Giang Tri Tức lúc nào cũng rất trong, lại sáng ngời.

 

Làm sao để miêu tả người này nhỉ, anh ta giống như một con cáo vừa ngoan vừa xấu xa, trong đầu không biết đang tính toán điều gì, tâm cơ đầy mình.

 

Lúc này, anh ta là một con cáo say rượu.

 

Mắt anh ta nhìn thẳng tôi, tay siết lấy cổ tay tôi rất chặt, giọng khàn khàn mang theo âm mũi:

 

"Du Du, anh phải làm gì với em đây?"

 

"Cái gì cơ?"

 

Tôi ghé sát vào, thực sự không hiểu anh ta muốn nói gì, thực ra giữa chúng tôi vẫn còn chút khoảng cách, nhưng anh ta bỗng chồm sát lại.

 

Hơi thở nóng rực phả vào vành tai tôi, cảm giác chỉ cần gần thêm chút nữa là…

 

Tim tôi đập mạnh một cái.

 

Rõ ràng là anh ta khiêu khích tôi, rõ ràng anh ta tự tin như vậy, kết quả lại say trước tôi.

 

Tôi đỡ anh ta dậy.

 

Người bên cạnh liền đè cả thân mình lên người tôi.

 

Mắt rũ xuống, hơi thở giờ đây phả cả vào cổ tôi, anh ta còn đang cười khẽ.

 

"Giang, Tri, Tức."

 

Tôi nghiến răng, từ từ, từng chút một kéo anh ta về phía cửa nhà.

 

"Tôi gọi tài xế anh tới."

 

Tôi cố moi điện thoại từ túi anh ta ra, mật khẩu mở máy là sinh nhật tôi.

 

Năm đó anh ta đã từng giải thích vì sao lại lấy sinh nhật tôi làm mật khẩu.

 

Chỉ vì không muốn mẹ anh ta đoán được thôi.

 

Không ngờ dùng một lần, lại dùng tới bốn năm.

 

Giao diện điện thoại của anh ta rất đơn giản, danh bạ cũng dễ tìm, tôi không có ý xem trộm.

 

Nhưng một tin nhắn bất ngờ hiện lên, đập vào mắt tôi:

 

Tiểu Nhu Nhu: “Tối mai vẫn phòng 806, đợi anh~”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo