Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14
Tôi nằm dài trên giường, lật qua lật lại tấm ảnh đó không biết bao nhiêu lần.
Chữ ký của các ngôi sao thường rất bay bướm, của Diêu Chước cũng vậy.
Đến giờ tôi vẫn không thể tin nổi, Giang Tri Tức đã có bạn gái, thậm chí anh lại còn đang yêu một nữ minh tinh.
Thật ra nghĩ lại thì cũng không quá lạ, Giang Tri Tức vốn là người của giới thượng lưu, biết đâu chính anh mới là đối tượng được những nữ minh tinh kia theo đuổi.
Nhưng rõ ràng, chỉ mới mấy ngày trước, anh còn ngồi đối diện tôi trong phòng khách này, cùng tôi uống rượu.
Bỗng nhiên thấy mất mát không lý do.
Tôi vốn tưởng Giang Tri Tức thực sự ở bên cạnh tôi, hóa ra không phải.
Anh thậm chí còn giấu tôi mà lặng lẽ có bạn gái, buồn cười là tôi còn cứ tưởng anh là kiểu chưa từng yêu ai bao giờ.
Hóa ra, chú hề cứ đứng một mình trên sân khấu diễn độc thoại, từ đầu đến cuối chỉ là tôi.
Màn hình điện thoại sắp bị tôi vuốt đến tróc sơn, vậy mà tôi vẫn chưa gửi cho anh một tin nhắn nào.
Rõ ràng gõ ra rất nhiều chữ, nhưng lại xóa sạch.
Tôi thấy rất lạ, chẳng qua chỉ là nói mấy câu kiểu như "Anh có bạn gái mà không nói với tôi" thôi mà, có gì khó nói chứ? Nhưng lại không sao viết nổi.
Giang Tri Tức đã giấu tôi mà yêu người khác.
Thật quá đáng.
Tôi nhìn chằm chằm chai rượu chưa uống hết lần trước, không hiểu sao lại cầm lấy một chai, đi ra khỏi cửa nhà.
15
Ngoài đường, có mấy con chó hoang đang sủa.
Đèn đường lác đác kéo dài con phố phía trước, vài người đi đường lướt qua tôi trong vội vàng.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi không hiểu vì sao mình lại có cảm giác phấn khích như thế, cũng không biết làm sao để xoa dịu nó, công viên trước nhà đã chẳng còn bóng dáng đứa trẻ nào chơi đùa.
Tôi ngồi một mình trên xích đu.
Mặt trăng ảm đạm chìm vào màn đêm.
Cho đến khi trong tầm mắt tôi xuất hiện một đôi giày da đen.
Tôi ngẩng đầu, sững sờ nhìn người đang đứng trước mặt, hai tay đút túi áo gió.
Nói thật thì, hôm nay đúng là gặp ma rồi.
Gặp liền hai người nổi tiếng.
16
Tôi miễn cưỡng tìm được một quán cà phê vẫn còn mở cửa, cố gắng sưởi tay bên thành ly.
Vậy mà lại là cà phê đá, chết tiệt.
Người ngồi đối diện đeo kính gọng vàng, đường nét khuôn mặt sắc sảo, anh ta tựa lưng vào ghế với tư thế thoải mái, đôi mắt đào hoa tiêu chuẩn lướt qua tôi.
"Làm bạn gái tôi đi."
...Anh ta nói.
"……"
Tôi suýt nghẹn chết vì ngụm cà phê đá.
Lần đầu gặp mà người ta đã đột nhiên tỏ tình? Vận may kiểu gì đây?
Hơn nữa, người này lại là người nổi tiếng.
Đạo diễn kiêm nhà đầu tư có tiếng, tôi từng thấy anh ta trên tạp chí, chiếm trọn một trang lớn.
Tên là Cố Văn Tinh.
Người đàn ông đó có vẻ không hài lòng vì tôi cứ ho mãi, anh ta nhíu mày lại, đợi tôi ho xong mới đưa cho tôi một cái thẻ.
"Một triệu."
"……"
Cổ họng tôi bỗng nghẹn lại, không phát ra nổi âm thanh nào.
"Trong thẻ có một triệu, làm bạn gái tôi. Thời gian không dài đâu, nhiều nhất là một năm. Yên tâm, tôi không bắt cô ở bên cả đời."
"……"
Anh ta nhướng mày, hừ nhẹ một tiếng.
"Không hài lòng à?"
Tôi vội kéo lại bộ não đang tạm ngưng hoạt động, nhưng chưa kịp gật đầu đồng ý, anh ta lại quăng lên bàn thêm một tấm thẻ.
"Ba triệu."
Sau đó, như vẫn chưa thấy đủ.
Lại quăng thêm một tấm nữa.
"Năm triệu."
17
Tôi đã nói rồi mà, tôi rất nghèo.
Tiền thuê nhà, tiền điện nước, vật dụng sinh hoạt, chi tiêu hằng ngày, gần như vét sạch từng đồng ít ỏi tôi kiếm được.
Lý tưởng của con người luôn ở rất xa, sự thanh cao cũng thế, giờ đây, có một người đứng trước mặt tôi, nói với tôi rằng, Trần Du Du, tôi cho cô một số tiền mà cả đời cô cũng chưa chắc kiếm được.
Dù đối phương là một người xa lạ, một người nổi tiếng xa lạ, nhưng không thể phủ nhận, lời đề nghị đó rất hấp dẫn, rõ ràng là không thể từ chối được.
Tôi hít sâu một hơi, đẩy lại thẻ cho anh ta.
"Thôi, tôi không cần."
Anh ta hơi nhướng mày.
"Ồ? Tôi không nghĩ từ chối là một lựa chọn khôn ngoan đối với cô."
Cà phê ở quán này có vẻ cũng không đến nỗi tệ, nhưng tôi uống mãi chẳng cảm nhận được vị gì.
Tôi đứng dậy, anh ta cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
"Ừm, tôi chỉ không muốn làm bạn gái anh, thế thôi."
Người đối diện thoáng sững sờ, rồi bật cười.
"Thật sao? Cô Trần, thì ra cô lại ngây thơ đến vậy."
"Tùy anh nói sao cũng được."
Tôi không thèm nhìn anh ta, cầm túi định rời đi, nhưng sau lưng vang lên tiếng nói khiến tôi khựng lại.
"Ba tháng trước, tôi và bạn gái cãi nhau một trận."
Tôi không hiểu vì sao câu chuyện đột nhiên chuyển sang bạn gái của anh ta, nhưng con người vốn dĩ hay tò mò chuyện của người khác.
Huống chi đây lại là chuyện của một đạo diễn lớn.
Anh ta vẫn từ tốn nói tiếp.
"Bây giờ cô ấy đang quen người khác. Người đó, cô cũng biết."
"Cô có muốn phối hợp với tôi, diễn một vở kịch không? Với cô cũng chẳng tổn thất gì."
"Huống hồ tôi biết, cô cần tiền mà, cô Trần. Có đúng không?"
"Cô Trần, thương vụ này rất hời. Cô chỉ cần đứng bên cạnh tôi."
"Không cần làm gì cả, năm triệu."
Tôi quay đầu.
Người hơi nghiêng về trước, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Bạn gái cũ của anh là Diêu Chước, bạn trai mới của cô ấy là Giang Tri Tức. Phải không?"
Anh ta cười, ánh mắt như đào hoa nở rộ.
"Không sai."
Tôi gật đầu, trở lại chỗ ngồi đối diện anh ta.
Nắm chặt ba chiếc thẻ kia.
"Anh phải viết cho tôi giấy xác nhận, ba chiếc thẻ này là anh tự nguyện tặng tôi."
Anh ta khẽ nhếch môi, ngồi dựa ra sau với tư thế cực kỳ thoải mái.
"Tôi sẽ lo liệu. Cô Trần, cô hoàn toàn có thể yên tâm."