Được một tấc lại muốn tiến một thước - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

12

 

Tôi đã suy nghĩ suốt hai ngày.

 

Cái cô "Tiểu Nhu Nhu" đó là ai? Phòng 806 là gì? "Đợi anh"???

 

Không lẽ Giang Tri Tức thực sự có bạn gái rồi?!

 

Tôi ngồi xổm trước cửa văn phòng anh ta, cuối cùng không nhịn được, kéo một cô thư ký vừa bước ra khỏi văn phòng.

 

"Tổng giám đốc Giang dạo này sao rồi?" Thư ký bị tôi hỏi thì ngơ ngác.

 

Thế là tôi ghé sát vào, thì thầm hỏi cô ấy.

 

"Cô có biết gì về đời sống tình cảm cá nhân của Tổng giám đốc Giang không?"

 

Thư ký bị tôi dọa sợ, vội vàng lắc đầu, tránh xa tôi như tránh tà.

 

……

 

Tôi hơi thất vọng, cũng thấy hối hận vì hành động bốc đồng của mình.

 

Nhưng tôi thật sự không thể gắn Giang Tri Tức và chuyện "có bạn gái" lại với nhau được.

 

Thế là tôi gọi điện hỏi hết những người bạn chung của cả hai.

 

Tất cả đều trả lời, không biết anh ta có bạn gái.

 

Bạn thân tôi còn cười toe toét hỏi sao không hỏi thẳng Giang Tri Tức.

 

Tôi thở dài vào điện thoại.

 

Nếu anh ta thật sự có bạn gái…

 

Vậy hôm đó trong siêu thị, tôi nói chắc nịch rằng anh ta FA từ trong trứng, chẳng phải quá mất mặt à?

 

……

 

May mà chưa được mấy hôm, tôi đã biết được anh ta có bạn gái hay không.

 

Vì "Tiểu Nhu Nhu" kia, đã tự tìm đến tôi rồi.

 

13

 

Đó là một buổi trưa nắng đẹp.

 

Từ khi Giang Tri Tức đến công ty, chế độ phúc lợi bỗng dưng tốt hẳn lên, tôi tìm được một gói hồng trà cao cấp trong phòng pha nước, thìa bạc khuấy lên khiến nước trà ánh lên một tầng đỏ thẫm.

 

Bỗng có một người xuất hiện ngay trước mặt tôi.

 

Người đó đeo kính râm, khẩu trang, mũ lưỡi trai, che kín không để hở chỗ nào.

 

Tôi bị giật mình không nhẹ.

 

"Cô là Trần Du Du?"

 

Có thể nhận ra là giọng phụ nữ, nghe có chút quen quen, người này có hương thơm nhẹ nhàng dễ gây thiện cảm.

 

Tôi không kìm được mà khẽ đáp lại.

 

Cô ấy bật cười, tháo kính râm xuống.

 

Lúc đó tôi có cảm giác gì nhỉ?

 

Chắc là giống lần tôi đi dạo trung tâm thương mại với bạn thân, đúng lúc gặp buổi ký tặng của một nữ minh tinh, đám đông vây quanh, chỉ một ánh mắt lướt qua cũng đủ khiến chúng tôi không rời nổi mắt.

 

Mà người đứng trước mặt tôi lúc này, chỉ riêng đôi mắt thôi đã đẹp gấp vạn lần cô minh tinh đó.

 

Cứ như bị cô ấy nhìn chằm chằm là não tôi liền trống rỗng.

 

Và đúng vào khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng nhớ ra vì sao lại thấy cô ấy quen.

 

Nhưng chưa kịp gọi tên cô ấy, cô ấy đã nhanh tay che miệng tôi lại.

 

"Suỵt, tôi lén lút đến đây."

 

Tay tôi bắt đầu run.

 

"......"

 

"Cô biết Giang Tri Tức đang ở đâu đúng không? Anh ấy là bạn trai tôi."

 

"......"

 

Tôi suýt chút nữa hất tung cả ly trà trên tay.

 

Bởi vì người trước mặt, người vừa tự xưng là bạn gái Giang Tri Tức, là một minh tinh nổi tiếng bậc nhất trong giới giải trí.

 

Loại người mà chỉ một bài đăng trên Weibo cũng có hơn trăm ngàn lượt tương tác.

 

Người mà tôi chỉ có thể thấy trên tivi, lúc này lại ngoan ngoãn đứng trước mặt tôi, nở một nụ cười thân thiện.

 

"Tôi thường nghe Giang Tri Tức nhắc đến cô đấy, cô là thanh mai trúc mã của anh ấy phải không?"

 

"Tôi…"

 

Cô ấy lại tiến gần thêm một bước, tôi mới phát hiện mình đã bị ép vào góc tối của phòng pha nước.

 

"Tôi tên là Diêu Chước, chắc cô từng nghe nghệ danh này rồi. Hôm nay đến, chủ yếu là muốn nói với cô một chuyện…"

 

 

"Cô có thể tránh xa Giang Tri Tức ra được không?"

 

"……"

 

Tôi đứng chết trân tại chỗ.

 

Cô ấy đặc biệt đến đây, chỉ để nói với tôi, tránh xa Giang Tri Tức ra?

 

Đây là thị uy? Cảnh cáo? Hay tuyên bố chủ quyền?

 

Vậy tức là… cô ấy thật sự đang yêu Giang Tri Tức? Cô ấy thích Giang Tri Tức?

 

Một người dường như chỉ tồn tại trên mây, cách cuộc sống bình thường của chúng tôi xa đến vậy, lại thích Giang Tri Tức?

 

Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, nhảy thình thịch, cảm giác hư ảo bao trùm khiến tôi như cứng đờ tại chỗ.

 

Người phụ nữ đó khẽ cười, "Hình như cô có gì muốn nói?"

 

Tôi hít một hơi thật sâu.

 

Cô ấy có vẻ rất hài lòng với dáng vẻ bối rối của tôi.

 

Tôi nhìn cô ấy, lựa lời rồi chậm rãi mở miệng.

 

"Tôi có thể…"

 

"Tôi có thể xin một tấm ảnh có chữ ký của cô không?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo