Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
21
Tôi cầm đôi giày cao gót trong tay, được anh cõng trên lưng.
Hoàng hôn trên núi kéo dài lê thê, tôi chán chường đếm xem tóc anh rối mấy lọn.
“Còn phải đi bao lâu nữa?”
Anh cười khẽ.
“Ai bảo em tự nhiên chạy loạn? Xe anh còn đậu trên đỉnh núi đấy.”
“…”
Tôi cảm nhận rõ ràng gò má mình nóng rực suốt từ nãy đến giờ.
Thật là, mất mặt muốn chết.
Bị người quen biết rõ như lòng bàn tay tỏ tình, cảm giác như không còn mặt mũi nào sống trên đời nữa.
“Giang Tri Tức, là anh nói, anh thích em đấy nhé.”
Tôi lí nhí trên lưng anh, nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Ừ.”
“Anh có chắc là mình thật sự thích em không?”
“Chắc.”
Chim rừng vỗ cánh khỏi cành, rơi loạt soạt dưới chân núi.
“Thế nên anh mới thấy hết cách với em đấy, Du Du à.”
Thật ra leo dốc đã mệt, vậy mà anh còn cõng tôi.
“Vậy tại sao còn thuê người giả làm bạn gái, để chọc tức em?”
Tôi siết chặt tay quanh cổ anh.
“Thế, có chọc tức được không?”
Anh nhấc tôi lên một chút.
“Anh thật trẻ con, Giang Tri Tức.”
…
Hôm đó, Giang Tri Tức kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện mà tôi chưa từng biết.
Ví dụ, suất thi học sinh giỏi hồi cấp hai của tôi vốn bị người có quan hệ cướp mất, là anh lén giúp tôi giành lại.
Ví dụ, người lén nhét sữa vào ngăn bàn tôi suốt một tuần hồi cấp ba, là anh.
Ví dụ, khi tôi thân thiết với nam sinh khác, người làm ầm lên là anh, vì anh ghen.
Ví dụ như, hôm đó anh đi trực thăng đến mừng sinh nhật tôi, là vì muốn làm người đầu tiên nói chúc mừng sinh nhật với tôi.
Ví dụ như… Anh không biết phải nói với tôi thế nào rằng anh thích tôi.
“Anh quen Diêu Chước hồi còn du học, cũng xem như bạn cũ. Hôm đó nhắc tới chuyện anh thầm yêu em bao lâu mà không chịu ra tay, cô ấy bảo sẽ giúp anh thử lòng em.”
“Ai ngờ cô ấy cũng là vì chọc tức đạo diễn Cố của cô ấy. Cố Văn Tinh mà biết chắc hận anh thấu xương.”
“…”
Vậy là từ đầu tới cuối, chỉ là đang diễn trò sao?
“Thế là em không cần ăn hai hộp kia nữa rồi.”
Tôi bĩu môi, lại nhớ đến lời thề độc mình thốt ra trong siêu thị hôm đó.
Giang Tri Tức đưa tôi đến tận cửa nhà, xoa đầu tôi.
“Ừ, không cần đâu, vì hai hộp đó còn có công dụng khác.”
“Gì cơ…”
Tôi nói được nửa câu thì im bặt, mặt đỏ bừng.
Vì thế người trước mặt bật cười.
“Nghĩ cái gì thế?”
Anh gõ nhẹ trán tôi.
“Ý anh là, có thể dùng để thổi bóng bay, hiểu không?”
…
Ai, ai mà lại đi thổi bóng bay bằng cái đó chứ?!
Tôi đẩy anh ra ngoài, rồi đóng sầm cửa lại.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng vừa vặn rọi qua khe rèm.
Tựa như tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, là cơn loạn nhịp chưa từng có vì một người nào đó.