Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Nhụy không cam lòng cắn môi dưới. Ai cũng biết Tề Vương phi chẳng trụ được bao lâu nữa, nhưng lời này nàng ta không thể nói ra ngoài mặt. Ta thấy thật vô vị, định quay về phòng thì ngoài cửa lại có một tốp người khiêng hòm xiểng bước vào.
"Văn Tam tiểu thư có ở đây không?" Văn Nhụy nghe vậy, tưởng lại là đồ của Tề Vương gửi đến, vội vàng gạt ta ra: "Ta ở đây!"
Người dẫn đầu gật đầu, nhưng lại bước đến trước mặt ta hạ hòm xuống. Từng hòm từng hòm mở ra trước mắt, ánh hào quang lấp lánh tỏa ra. Hòm thứ nhất là trâm cài, hòm thứ hai là khuyên tai, hòm thứ ba là vòng tay và nhẫn, hòm thứ tư đầy ắp ngọc trai bảo thạch... phía sau nữa mới là vàng bạc và tơ lụa.
Ánh mắt Văn Nhụy dần trở nên nghi hoặc.
"Đây là lễ vật Yến thống lĩnh tặng cho Văn Nhị tiểu thư. Ngài ấy lo lắng Văn Tam tiểu thư lại cầm cây trâm rách nát nào đó ra khoe khoang trước mặt Nhị tiểu thư, nên đặc biệt mời Tam tiểu thư mở to mắt chó ra mà nhìn cho kỹ."
"Nhị tiểu thư của chúng ta có, còn có rất nhiều, đây chỉ là đợt đầu tiên mà thôi."
Mặt Văn Nhụy đỏ bừng lên vì vừa thẹn vừa giận: "Ngươi... ngươi thật to gan!"
"Tam tiểu thư thứ lỗi." Thanh niên kia không kiêu ngạo cũng không tự ti: "Thuộc hạ chỉ truyền đạt nguyên văn lời của Thống lĩnh, không có ý mạo phạm."
Văn Nhụy tức đến phát run. Môi nàng ta mấp máy mấy hồi định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ chỉ tay vào hắn rồi lại chỉ vào ta: "Cứ đợi đấy, các ngươi chẳng vênh váo được lâu đâu!"
Tim ta bỗng hẫng một nhịp. Nhìn chằm chằm vào bóng lưng Văn Nhụy, đôi mắt ta cũng dần trầm xuống. Đêm dài lắm mộng, có những việc không thể trì hoãn thêm được nữa.
9
Buổi chiều, ta ngồi bên cửa sổ thêu khước phiến (quạt che mặt cô dâu). Nữ nhi nhà quyền quý không cần tự tay thêu giá y, nhưng khước phiến nhất định phải tự tay mình làm. Nữ công của ta vốn bình thường, kiếp trước vì hôn sự này mà ngày đêm lo âu nên đã giao quạt cho tỳ nữ thêu hộ. Sau này nghĩ lại, luôn cảm thấy nuối tiếc.
Vừa thêu xong một đoạn cành hoa, trong viện bỗng vang lên tiếng vỗ cánh lạch bạch. Ta ngẩng đầu, liền thấy một con đại nhạn bị buộc dây đỏ ở hai chân đang đập cánh rơi xuống đất, tiếp theo là con thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Quả không hổ danh là chàng, Yến Tùy.
Chẳng rõ là buồn cười hay bất lực, ta đặt mặt quạt xuống, đứng dậy bước ra ngoài. Yến Tùy đã lặng lẽ xuất hiện dưới hiên nhà từ lúc nào, thấy ta ra cửa, chàng kiêu ngạo hất cằm một cái.
"Nhiều đại nhạn quá nhỉ, thật cừ khôi, Yến thống lĩnh."
Chàng cau mày, có chút không vui: "Dỗ trẻ con đấy à."
Ta định trêu chọc thêm vài câu, nhưng chợt phát hiện dưới ánh nắng như dát vàng vụn, làn da của thiếu niên trắng trẻo đến mức gần như trong suốt, quầng thâm và vẻ mệt mỏi dưới mắt hiện rõ mồn một.
Chàng lúc nào cũng ngủ không ngon giấc. Lúc còn là một Hắc kỵ vệ bình thường, để được thượng cấp để mắt, để trèo lên cao, chàng phải làm việc công quên ăn quên ngủ, lại còn phải thỉnh thoảng làm việc riêng cho cấp trên. Khi đã thành Thống lĩnh, chàng lại giúp Hoàng đế làm quá nhiều việc bẩn thỉu, giết quá nhiều người, kẻ muốn lấy mạng chàng cũng vô số, vì thế càng thường xuyên mất ngủ.
...Mệt lắm phải không?
Ta suy nghĩ một chút, rồi nuốt câu hỏi đó vào trong. Chàng chắc chắn sẽ nói không mệt. Chàng là hạng người như thế. Trời có sập xuống, cái miệng chàng vẫn sẽ chống đỡ được. Ngoại trừ lúc cuối cùng, chàng tuyệt đối không chịu thốt ra một lời yếu đuối.
"Thống lĩnh, ta hơi buồn ngủ rồi." Ta dụi mắt, cố ý ngáp một cái.
Chàng gật đầu: "Vậy ta đi đây, ta phải rời kinh một chuyến, có việc gì cứ đến Trấn Phủ Ty tìm Chu Thừa."
Ta níu lấy tay áo chàng: "Không phải ý đó, chàng có thể đi ngủ trưa với ta một lát không?"
Ánh mắt chàng quét qua, cười như không cười: "Nàng bị người nhà chọc cho điên rồi à? Nghĩ sao mà ta sẽ đồng ý chuyện này."
Ta coi như không nghe thấy, đẩy chàng về phía chiếc ghế xích đu trong viện: "Ta muốn tắm nắng mà ngủ, nhưng lại không muốn nắng chiếu vào mặt, chàng che giúp ta đi."
Yến Tùy tức đến bật cười: "Văn Linh, nàng ăn gan hùm mật gấu ở đâu mà mặt dày thế. Giới thiệu cho ta với, để ta bảo đám vô dụng ở ty cũng đi tẩm bổ một chút."
Nói thì nói vậy, nhưng khi bị ta ấn ngồi xuống ghế xích đu, chàng cũng chẳng hề động đậy. Ta tựa vào cạnh chàng. Thiếu niên cứng đờ như một tảng đá.
Ta uể oải hỏi: "Chàng vừa bảo chàng phải rời kinh?"
"Ừm."
"Đi bao lâu? Có nguy hiểm không?"
"Hai tháng, chết không nổi."
Ta "ồ" một tiếng: "Vậy chàng có thể điều cho ta mấy người có thể sai bảo được không? Ta có vài việc muốn làm."
"Nàng cũng khách khí gớm nhỉ."
"Vậy có được không?"
"Chu Thừa sẽ đưa người qua cho nàng."
Nắng chiều ấm áp, phơi một lúc, ta thực sự bắt đầu buồn ngủ. Mắt díp lại, ta dặn dò chàng câu cuối cùng:
"Yến Tùy, bình an trở về nhé."
Lần này, chàng im lặng một hồi lâu mới đáp: "...Ừm."
10
Sau đêm đó, người trong nhà đã không còn quản thúc ta gắt gao nữa. Trái lại, việc này khiến hành sự của ta thêm phần thuận tiện.
Ngay khi nhận được tin từ mật thám, ta lập tức tìm đến Nghê Thường Hiên, chặn đường một người ngay tại đó.
"Vương tiểu thư, có thể nể mặt cùng ta đàm đạo đôi câu chăng?"
Vị bào muội này của Tề Vương phi liếc nhìn ta, lộ vẻ không vui: "Ta với Văn tiểu thư thì có chuyện gì hay để nói?"
Ta mỉm cười, ghé sát tai nàng ta nói một câu. Sắc mặt Vương Thanh Đường đại biến, lập tức chộp lấy cánh tay ta: "Sao ngươi lại biết... ngươi..."
Ta đương nhiên biết chứ.